“Gia Hân, không được đồng ý. Lỗi là do anh, để anh chịu trách nhiệm.” Cậu kìm nén rất lâu mà bây giờ đã gào khóc dữ dội. Đối diện, Trần Tình cay nghiệt, khinh khi nói:
“Cậu không sinh con được nên ngoan ngoãn im miệng lại cho tôi.”
Minh Khang giận dữ lại đau khổ, nhất thời không nói được lời nào chỉ có thể trừng mắt nhìn hắn. Sau đó, anh lại nhìn sang Gia Hân, đôi mắt hai anh em đẫm lệ. Họ hận Trần Tình, hận thấu xương.
Là hắn ta cưỡng hiếp cô, để cô đau đớn, khiến anh trả thù, đến cuối cùng hắn quay ngược lại trở thành nạn nhân. Cứ thế, Gia Hân và Minh Khang bị uy hiếp phải chia li, còn có cả một đứa nhỏ chưa thành hình có mối quan hệ với tên cầm thú đó nữa.
Cuộc đời liệu có công bằng không?
Bọn họ là người thấp cổ bé họng làm sao đấu lại kể quyền thế như hắn.
“Anh ra ngoài, tôi muốn nói chuyện riêng với anh trai của tôi.” Giọng Gia Hân lạnh tanh, nói.
“Được.” Trần Tình phát tay, ba tên còn lại cũng nối gót theo sau.
Lúc này, trong phòng chỉ còn lại hai người. Minh Khang chật vật chạy lại, ôm lấy em gái. Cô cũng không ngồi yên mà bạt mạng lê lết về phía anh trai. Bọn họ ôm nhau, giàn giụa trong nước mắt.
“Em đâu cần phải như vậy, đâu cần kia chứ! Là lỗi của anh, là của anh!” Minh Khang nức nở, cảm giác tội lỗi dâng trào, không ngừng tự trách bản thân đã liên lụy em gái.
Gia Hân vốn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cu-ngo-da-thanh/3479760/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.