Người này rất nhanh đi tới trước mặt Âu Dương Phụng, ông ta thi lễ nói:
- Âu Dương công tử, nề mặt Tuyền Thiên tôi lần này, có thể...
- Tôi tưởng là ai, nguyên lai là Tuyên thành chủ. Không ngờ đường đường một vị thành chủ như ông cũng cầu tình cho mấy tu sĩ từ bên ngoài tới. Được rồi, nếu Tuyền thành chủ đã nói như vậy, tôi sẽ không so đo...
Âu Dương Phụng nói tới đây thì dừng một chút.
Y nhìn vẻ vui mừng trên mặt Tuyền Thiên, trong lòng hừ lạnh một tiếng. Tuyền Thiên ngươi là cái đếch gì. Nếu như không phải lúc rời đi, cha ta bảo ta không nên gây chuyện ở bên ngoài, thì ta đã đá văng ngươi đi rồi.
Âu Dương Phụng liếc mắt nhìn Diệp Thành:
- Tát tên kia hai cái coi như giáo huấn. Bốn vị mỹ nữ, hiện tại chúng ta đi thôi.
sắc mặt của Tuyền Thiên trở nên tái nhợt. Không ngờ như vậy cũng được coi là nề mặt. Nhưng cho dù trong lòng ông ta rất tức giận, bên ngoài thì vẫn cười hì hì nói:
- Âu Dương thiếu gia, cậu xem, điều này....
sắc mặt của Âu Dương Phụng liền trầm xuống:
- Còn chuyện gì nữa? Lẽ nào Tuyền thành chủ lại muốn quản chuyện của Âu Dương Gia chúng tôi sao? Tôi thấy lá gan của Tuyền thành chủ càng ngày càng lớn rồi.
Nghe Âu Dương Phụng nói vậy, trong lòng Tuyền Thiên không vui, nhưng lại không dám nối giận. Đành phải cắn răng nói:
- Mấy người này đều là khách quý của thành Quang Bình. Tôi mong Âu Dương thiếu gia tha cho bọn họ một lần...
-
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cong-tu-dien-khung/1418762/chuong-475-476.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.