Lâm Vân không quan tâm tới mấy tên tu sĩ Kết Đan trò chuyện. Toàn bộ tinh thần của hắn đều tập trung vào Thanh Thanh.
Thanh Thanh rốt cuộc đã hồi phục tinh thần. Nàng nhìn vài cường giả xung quanh, cùng với Tào Quân và Đàm Tường. Nàng biết hôm nay muốn chạy thoát khỏi đây là không có khả năng. Nhưng có thể gặp lại Lâm Vân, là nàng mãn nguyện rồi.
- Xin lỗi em, Thanh nhi, vì anh tới chậm mà khiến em chị ủy khuất.
Lâm Vân biết trong này có hiểu lầm. Tí nữa hỏi nàng xem.
- Anh tới đây để nhìn Hồng Liên à?
Thanh Thanh ngẩng đầu nhìn Lâm Vân. Tướng mạo của Lâm Vân dù có chút biến hóa, nhưng không biết vì nguyên nhân gì, chỉ cần Lâm Vân trở về, những điều khác chỉ là thứ yếu.
- Ừ, cây Hồng Liên này là em trồng à?
Thanh Thanh vừa tới đây, là hắn đoán ra được.
- Vâng, anh có có thích không?
Khuôn mặt của Thanh Thanh lộ vẻ chờ đợi.
- Anh rất thích.
Lâm Vân yêu thương vuốt ve chỗ cổ bị thương của Thanh Thanh. Vết thương màu đỏ liền biến mất vô tung vô ảnh.
- Hoa cung phụng, tiểu nhân là thị vệ trưởng Đàm Tường của Thái tử điện hạ. Bái kiến cung phụng.
Đàm Tường đảo đảo con ngươi liền đi lên thi lễ. Y biết nếu ở đây có bảo vật, thì mấy người mình có nguy cơ bị diệt khẩu. Cho nên mới đi lên chào hỏi một tiếng.
- Thị vệ trưởng? Ngươi là thủ hạ của Dã Củng? Ngươi tới nơi này làm gì?
Hòa thượng nhìn Đàm Tường, chậm rì rì nói.
-
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cong-tu-dien-khung/1418729/chuong-438.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.