Lâm Vân không khỏi nhớ tới lần đầu tiên đi xe lửa gặp được Hàn Phúc Nguyên. Hiện tại lão Hàn đã là thành viên kỹ thuật nòng cốt của tập đoàn Vân Môn. Cũng ở lần đi xe lửa đầu tiên đó, Lâm Vân còn gặp được Diệp Điềm. Chính thông qua Diệp Điềm mà quen biết Mông Văn. Hôm nay Diệp Điềm đã tổng giám đốc của tập đoàn Vân Môn.
Đảo mắt đã gần mười năm, đời người như mây như gió. Lúc trước Lâm Vân mới chỉ là một người đi khắp nơi xin việc, hiện tại đã là người tu tiên, còn là tỷ phú có thể coi như giàu nhất thế giới.
Ban đầu ở Thiên Hồng, mộng tưởng của hắn không phải là tu thành chín sao, rồi sau đó xem phi thăng trong truyền thuyết có tồn tại hay không sao? Hôm nay mộng tưởng đã không còn là hy vọng xa vời. Thậm chí Lâm Vân có một cảm giác không chân thực.
Năm đó hắn ra đi, mặc dù tiêu sái, nhưng dù sao coi như là bị xa lánh. Vũ Tích coi như là chia tay với hắn.
Hiện tại Vũ Tích đã là người chung chăn chung gối với hắn. Tô Tĩnh Như, trước kia làm tổng giám đốc của công ty hắn làm, hôm nay cũng đã bên canh hắn. Còn cô nàng Đường Tử Yên luôn có ác cảm với hắn, hắn không hỏi qua, chỉ là Tĩnh Như nói cô nàng đó đã cùng chồng tới Hồng Kong rồi.
Người trung niên và người già hình như có việc gì rất sầu não thì phải. Từ lúc lên xe còn chưa nói qua một câu. Hai gã đạo sĩ ngược lại có vẻ khí định
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cong-tu-dien-khung/1418709/chuong-418.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.