- Đã sáu mươi chín ngày.
Sự cô đơn trong mắt Vũ Tích đã không còn. Nàng chỉ cần nhìn thây Lâm Vân là quên hết mọi chuyện. Hơn hai tháng qua, Vũ Tích căn bản không có chút tiến bộ nào cả. Nàng sợ một khi mình cũng tu luyện quên thời gian, Lâm Vân cần gì mình thì lại không thấy.
Lâm Vân nhẹ nhàng vuốt tóc của vợ. Sáu mươi chín ngày, nàng ấy chắc mong ngóng từng ngày một. Không biết luc mình ở tuyệt cảnh Thiên Diễm năm năm, nàng ấy đã tương tư khổ sở thế nào.
Hắn lại nhớ tới lúc ở Phần Giang, tìm được tờ lịch được đánh dấu rất nhiều khoanh đỏ của Vũ Tích. Lúc đó trong lòng nàng đã không thể thiếu hắn rồi. Lúc này cũng như vậy.
Lâm Vân lấy tờ lịch có nhiều dấu khoanh đỏ trong giới chỉ:
- Cảm ơn em, Vũ Tích.
Vũ Tích sửng sốt. Nàng thật không ngờ, đã nhiều năm như vậy Lâm Vân vẫn còn giữ thứ đấy.
- Vì sao anh vẫn giữ nó?
Lâm Vân lại cẩn thận cất nó vào:
- Anh sẽ mãi mãi mang theo nó. Mỗi lần nhìn tấm lịch này, anh sẽ biết em đang chờ anh.
Nói xong, Lâm Vân ôm Vũ Tích bay lên trời. Dưới chân của hắn vẫn là thanh phi kiếm bình thường. Hắn định thừa cơ hội này để luyện chế một thanh pháp bảo tiện tay. Nhưng thấy vợ mình ngóng trông ở bên ngoài như vậy, hắn tạm thời để đấy. Cho dù luyện chế pháp bảo, cũng có thể trở về luyện chế. Để nàng cô đơn một mình ở đây thì không tốt lắm.
- A…
Đột nhiên bị Lâm Vân
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cong-tu-dien-khung/1418686/chuong-395.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.