Trong vòng mấy tháng, Vũ Tích và Lâm Vân không ngừng đi du lịch khắp danh sơn thắng cảnh, cảm thụ những di tích mà các vị tiền bối để lại. Trước kia Địa Cầu nhất định là một nơi tuyệt vời cho người Tu Chân. Hoa quốc cũng là mảnh đất màu mỡ cho người tu luyện. Dù hiện tại linh khí đã rất mỏng, nhưng Lâm Vân khẳng định, rất lâu trước, nơi này là nơi xuất hiện rất nhiều anh tài. Thậm chí còn có rất nhiều đại năng đều sinh ra ở đây. Chỉ là về sau, do nhiều nguyên nhân mà không thể không rời đi.
Bằng không hắn đã không tìm được Hỗn Độn Sơn Hà Đồ ở đây rồi. Vừa nghĩ tới Sơn Hà Đồ, Lâm Vân liền nghĩ tới mấy tên tu sĩ ở tổng bộ Kỷ Minh. Bọn chúng rốt cuộc muốn tìm vật gì?
Đúng rồi, lần đó mình dùng Thiên Diễm tiêu diệt tu sĩ Hóa Thần. Tuy trữ vật giới của y đã bị phá hủy, nhưng vẫn còn một viên đá màu đen. Viên đá đó là thứ duy nhất không bị đốt cháy.
- Vũ Tích, lúc em phát hiện ra anh ở tổng bộ Kỷ Minh, em có nhìn thấy một viên đá màu đen hay không?
Lâm Vân nghĩ bụng, cho dù Vũ Tích không nhìn thấy, viên đá màu đen đó chắc vẫn ở đó. Hiện tại chỗ này không có người Tu Chân nào, sẽ không có ai để ý tới viên đá làm gì.
- Là viên đá này à?
Vũ Tích lấy viên đá màu đen ra hỏi.
- Ừ, là nó. Anh cảm thấy viên đá này là vật quý, nhưng không biết nó là đá gì.
Lâm Vân
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cong-tu-dien-khung/1418685/chuong-394.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.