Hàn Vũ Tích biết rất rõ sự lợi hại của tu sĩ. Dù cho có nhiều người vây công y, thì cũng là chịu chết mà thôi.
- Anh tài xế, tôi nhớ chỗ này có một vùng núi lớn cơ mà? Sao đến hiện tại rồi tôi còn không trông thấy có sông núi gì?
Môn Thường vừa nghĩ vừa hỏi.
- Đi về phía trước 300, 400 km nữa là núi Tây Lượng. Ở chỗ này không có sông núi gì cả.
Nếu Hàn Vũ Tích không lên tiếng, Kim Gia Cường đương nhiên không có ý đỗ xe.
- Núi Tây Lương? Vậy thì anh cứ lái xe tới chỗ đó. Tôi nghĩ lại xem.
Môn Thường nói xong, liền tiếp tục nhắm mắt dưỡng thần.
- Dừng ở đây một lát, chúng tôi muốn xem đây là đâu.
Hàn Vũ Tích chợt bảo ngừng xe.
Nếu là Hàn Vũ Tích ra lệnh, Kim Gia Cường không chút do dự dừng xe lại. Nhưng còn chưa mở cửa xe ra, Môn Thường đã nói:
- À, tôi nhớ ra chỗ Mông Văn ở rồi. Đi thẳng 300, 400 km nữa là tới.
Hàn Vũ Tích và Liễu Nhược Sương đều sửng sốt. Không nghĩ tới tay Môn Thường này lại ngả bài nhanh như vậy. Có lẽ y đã không quan tâm ý kiến của hai người, mà muốn dè chừng bọn họ. Hàn Vũ Tích biết phản kháng cũng vô dụng, đành phải ra lệnh cho Kim Gia Cường lái xe tiếp.
Môn Thường biết hai người này đã hoài nghi mình. Nhưng y không để ở trong lòng.
Hàn Vũ Tích chỉ có một quân bài duy nhất, đó là Môn Thường còn chưa biết mình là người Tu Chân đã luyện tới Luyện Khí
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cong-tu-dien-khung/1418636/chuong-345.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.