Trần Phượng càng lúc càng thích Môn Thường anh tú hào phóng này, hơn nữa y nói chuyện cũng rất có tu dưỡng. So với gã chồng Lý Tiếu kia của mình thì không biết là mạnh hơn đến mức nào. Gã chồng kia của mình không chỉ là một Hoa Hoa công tử, mà còn ngày đêm không về. Mỗi lần về nhà thì nằm lên giường mấy phút là đã ngủ như chết, khiến cho cô ta chẳng khác gì một cô ả độc thân cả.
Nếu không phải vì Lý Tiếu là người của Lý gia Phần Giang, nói không chừng cô ta sớm đã ly hôn rồi.
Môn Thường cuối cùng đã hiểu rõ được ân oán giữa Lý gia và Lâm gia, cũng biết rõ được thân phận của Trần Phượng. Cô ta là vợ của nhị thiếu gia nhà họ Lý Phần Giang, lần này về nhà mẹ đẻ là cùng mẹ lên Cửu Hoa sơn cầu nguyện. Xem ra mình có thể liên lạc với Lý gia để nắm chắc nhiều tin tức hơn về Lâm Vân. Gã lập tức đồng ý với ý kiến đi về nhà họ ở mấy hôm.
Trần Phượng thấy Môn Thường đồng ý về nhà cô ta, còn chịu giúp thăm bệnh cho cha cô ta, mị sắc trong mắt càng dày đặc.
Hôm đó Môn Thường đến xem qua bệnh cho cha của Trần Phượng, ông ta hai năm trước hai chân đột nhiên bị liệt, đã đến rất nhiều bệnh viện, cũng đã kiểm tra ra được nhiều vấn đề, nhưng không cái nào chính xác. Trên cơ bản khi bác sĩ xem thì nói trôi chảy lắm, nhưng khi trị thì lại không ra gì cả.
Môn Thường là một tu sĩ Luyện Khí
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cong-tu-dien-khung/1418635/chuong-344.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.