Lang Thang khó hiểu ngẩng đầu nhìn Dương Vân, nói:
- Không có.
Khóe miệng của Dương Vân lộ ra một vẻ giảo hoạt:
- Không có thì tốt rồi. Bằng không tôi còn không có ý tứ nhờ cậu hỗ trợ. Thứ bảy này tôi có một cuộc họp với các bạn ở đại học. Cậu có thể đi theo tôi tới đó không?
Dương Vân cũng là vạn bất đắc dĩ. Nàng biết nếu không dẫn theo bạn trai thì khó mà yên bình. Lớp cũ của nàng có một nửa là nam sinh, mà một nửa trong số nam sinh đều đều ưa thích mình. Nếu có đồng học biết mình đã độc thân, thì có thể tưởng tượng tình hình như thế nào. Khẳng định là về sau sẽ không ngừng có điện thoại gọi tới mời đi chơi. Điều này sẽ làm nhiễu loạn cuộc sống của nàng.
Hơn nữa theo nàng biết. Còn có mấy nam sinh vì thích mình, mà còn chưa kết hôn. Nhớ tới cuộc hôn nhân bi kịch của mình, Dương Vân không khỏi ngầm thở dài.
Lang Thang nhíu mày nói:
- Còn Chân Chân thì sao?
- Hôm đấy gửi con bé tới nhà bà ngoại.
Dương Vân thấy Lang Thang rất quan tâm tới Chân Chân, trong lòng liền vui mừng.
- Vậy thì được.
Lang Thang trả lời vô cùng đơn giản.
Dương Vân biết tính cách của Lang Thang là như vậy, nên không có để ý. Chỉ cần Lang Thang đồng ý mình là tốt rồi. Ở chung với Lang Thang hai tháng, nàng cũng biết một ít tính cách của hắn. Chỉ cần hắn đáp ứng chuyện gì, thì chuyện đó sẽ không xảy ra vấn đề.
Lúc trước Chân Chân yêu cầu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cong-tu-dien-khung/1418609/chuong-318.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.