Hạ Tinh nhìn kho hàng dưới tầng hầm của nhà Dương Vân, coi như là thỏa mãn. Chỉ tiếc là kho hàng thuộc về hai nhà. Bời vì nhà kia không có ai ở, nên không tìm được người để thương lượng gỡ bỏ chỗ ngăn cách đi.
Lang Lang ở chỗ này cũng tốt. Bởi vì Hạ Tinh sắp phải thi tốt nghiệp trung học, nên không thể mỗi ngày đến thăm hắn được. Nàng biết cô Dương sẽ không để cho Lang Thang bị đói, cho nên cũng rất yên tâm.
Hiện tại tinh thần của Lang Thang đã tốt hơn so với lúc đầu gặp rất nhiều. Thậm chí thần trí của hắn đang dần khôi phục. Chỉ là hắn vẫn trầm mặc ít nói thường xuyên rơi vào trầm tư. Dương Vân đã hỏi Lang Thang nhiều lần về thân thế của hắn, nhưng Lang Thang đều ngơ ngác không biết gì cả.
- Lang Thang, sao cậu lại tháo băng gạc ra?
Tay của Lang Thang vừa ở bệnh viên băng bó xong, thì Dương Vân lại phát hiện hắn tháo băng gạc xuống. Lần trước cùng cùng Hạ Tinh mang theo Lang Thang tới bệnh viện, các bác sĩ nói rằng với thương tích của Lang Thang như vậy, đã không có cách nào trị liệu rồi.
Muốn trị khỏi cũng phải mời chuyên gia về xương cốt giải phẫu. Nhưng chi phí rất đắt, vượt qua khả năng chi trả của Dương Vân. Hơn nữa, cho dù giải phẫu có thành công, cũng chỉ có thể khôi phục công năng của hai ngón tay mà thôi. Nếu không thành công thì số tiền đó coi như là lãng phí. Dương Vân không có nhiều tiền như vậy, nên chỉ đề nghị băng bó
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cong-tu-dien-khung/1418608/chuong-317.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.