Sắc mặt của Trịnh Mạt Thành lần nữa biến đổi. Nói chuyện với người thanh niên trẻ tuổi này quả thực là đau tim. Động một chút lại nói tới thảo dược năm trăm năm, quả thực cho rằng những thuốc năm trăm năm là củ cải bán ngoài chợ chắc?
Tuy nhiên nhìn cây sâm Vũ Lâm hàng thật giá thật năm trăm năm kia, ông ta do dự nửa ngày, vẫn lắc đầu nói:
- Điều này phỏng chừng rất khó khăn. Tuyết Liên Tử năm trăm năm còn quý hơn sâm Vũ Lâm này một chút. Mà đâu có phải đơn giản là lấy được.
Lâm Vân nhìn sắc mặt do dự của Trịnh Mạt Thành, là biết ông ta còn có lời chưa nói hết. Chỉ vào cái hộp gỗ nói:
- Nếu như ông có thể nói cho tôi biết chỗ bán Tuyết Liên Tử như vậy, thì tôi sẽ cho ông cây sâm này.
- Cậu nói cái gì?
Trịnh Mạt Thành bỗng nhiên đứng dậy, nhưng đảo mắt lại ngồi xuống. Bàn tay run rẩy cầm lấy cái hộp gỗ. Một lát sau mới nói:
- Cậu nói rằng, cậu chỉ cần tôi cung cấp một tin tức, cậu có thể cho tôi cây sâm này sao?
Ngôn ngữ mang theo vẻ khó mà tưởng tượng.
- Ông không nghe lầm đâu, ý tôi chính là như vậy.
Thần sắc của Lâm Vân giống như là hỏi đường, rồi cho người ta một nguyên vậy.
Kinh hỉ qua đi, Trịnh Mạt Thành bắt đầu trầm mặc. Ông ta biết có một truyền thuyết về Tuyết Liên Tử, nhưng không biết là thật hay giả. Mà nếu có thật, thì người trẻ tuổi này vẫn lấy không được.
Hơn nữa, một khi đối phương
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cong-tu-dien-khung/1418559/chuong-268.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.