Nhẹ nhàng gỡ tay của Lâm Vân ra, đi lấy một cái khăn khô, cẩn thận cởi áo cho Lâm Vân, rồi lau mồ hôi trên người hắn. Cả người nàng cũng bị dính đầy màu, nhưng nàng không còn sức lực nào để tìm quần áo thay, chỉ có thể tìm được khăn khô lau người Lâm Vân.
Hiện tại Lâm Vân thực sự quá mệt mỏi, tinh lực đã dùng gần hết, khiến đầu óc của hắn choáng váng. Nhưng hắn vẫn cảm thấy mơ hồ như Vũ Tích đang sờ tới sờ lui trên người mình. Liền vươn tay kéo Liễu Nhược Sương, thầm thí nói:
- Vũ Tích đừng làm rộn.
Rồi ngã đầu xuống ngủ say.
Liễu Nhược Sương đang giúp Lâm Vân lau mồ hôi trên trán, thì đột nhiên bị Lâm Vân ôm vào ngực. Thân thể vốn suy yếu của nàng, làm sao có thể ngăn cản được. Liền trực tiếp bị Lâm Vân ôm vào ngực.
Liễu Nhược Sương muốn gỡ tay ra, nhưng chỉ cảm thấy toàn thân rất mệt mỏi. Đột nhiên không có ý gỡ ra nữa, liền nằm ở trong ngực của Lâm Vân. Rất nhanh cũng ngủ.
Lúc Lâm Vân tỉnh lại, hắn chỉ cảm thấy toàn thân đều nhẹ nhàng khoan khoái. Thử vận chuyển lực lượng Tinh Vân trong người, thì phát hiện tu vị của mình đã là hai sao điên phong. Chỉ cần tu luyện thệm một chút là có thể lên ba sao. Kinh hỉ qua đi mới phát hiện người nằm trong ngực mình không phải là Vũ Tích, mà là Liễu Nhược Sương.
Tuy nhiên đảo mắt hắn đã hiểu tình huống. Xem ra mình là hảo tâm có hảo báo. Rõ ràng vì cứu giúp Liễu Nhược Sương
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cong-tu-dien-khung/1418558/chuong-267.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.