Mẹ của Vũ Tích nhìn những đồ vật này lại lau lau nước mắt. Trong lòng rất là kích động. Bà kích động không phải vì Lâm Vân mua nhiều thứ cho mình, mà là vi Lâm Vân rất biết quan tâm người khác, chứng tỏ hắn đối xử với con gái mình chắc cũng không kém đi tí nào. Số khổ Vũ Tích cuối cùng cũng có một chỗ tốt để nương tựa rồi.
Lúc này người trong thôn tới xem đã không ít. Trải qua sự giới thiệu của người phụ nữ trung niên, mọi người cũng biết con rể của nhà Ninh Nhụy tới, là một người vừa đẹp trai vừa có tiền.
Sau khi vận chuyển xong đồ đạc và sửa xong cái cứa sổ, vài phụ nữ nhiệt tâm đều tới giúp đỡ sắp xếp đồ vật bên trong nhà. Khiến trong nhà của Ninh Nhụy lần đầu tiên náo nhiệt như vậy. Bà của Vũ Tích thì càng cao hứng cười không dứt.
Lúc ăn cơm, Lâm Vân thấy nhiều thức ăn như vậy, cũng biết là cô Hàn muốn chiêu đãi mình. Thì không khách khí, liên tiếp ăn vài bát cơm.
Sau khi cơm nước xong, Lâm Vân giả như vô ý cùng bà ngoại hàn huyên về chuyện ở Phổ Hà. Bà ngoại giống như phát giác, có chút lo lắng dặn dò:
- Cháu Lâm à, cháu ngàn vạn đừng tới Thập Bát Lí Trang kia.
- Cháu biết rồi, bà ngoại không cần phải lo lắng. Cháu muốn đi ra đây có chút việc, mấy ngày nữa cháu sẽ dẫn hai người tới Yến Kinh.
Lâm Vân thấy đã là buổi chiều, liền đứng lên nói.
- Lâm, Vũ Tích có điện thoại không? Mẹ muốn gọi cho con
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cong-tu-dien-khung/1418531/chuong-240.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.