Kỳ thực, cũng không có gì thương lượng nhiều, những vấn đề chi tiết đều được Mộc quản lý và Đông Giai thương lương từ trước. Hai người chỉ cần sửa chữa vài chỗ là được.
Hàn Vũ Tích và Ninh Vi không phải là những người hay nói, cho nên chỉ mất nửa giờ là làm xong công việc trao đổi. Thậm chí, một ly café, còn chưa uống hết.
- Vũ Tích tỷ, chị thật inh đẹp. Em chưa bao giờ thấy qua một cô gái nào xinh đẹp như chị. Trường học của em cũng có rất nhiều mỹ nữ, nhưng không có ai xuất sắc hơn chị.
Ninh Vi nhìn Hàn Vũ Tích, thật lòng tán thưởng.
- Kỳ thực em cũng rất đẹp a. Em mới ra trường phải không? Em thật may mắn, vừa mới tốt nghiệp đã kiếm được một công việc ở công ty quốc tế như Cảng Hải.
Hàn Vũ Tích thấy Ninh Vi có vẻ câu nệ, phỏng chừng là một sinh viên mới ra làm.
- Vâng, nói thật với chị, hôm nay là ngày đầu tiên em đi làm. Bởi vì chủ tịch là bạn tốt của Lâm đại ca, cho nên công ty rất chiếu cố em. Vũ Tích tỷ, chị xinh đẹp như vậy, không biết có anh chàng nào xứng đôi được với chị. Chị đã kết hôn chưa?
Ninh Vi tuy rụt rẻ, nhưng vẫn không nhịn được hỏi về vấn đề này.
- Chị, chị đã kết hôn rồi…
Hàn Vũ Tích trả lời rất nhỏ, ánh mắt lại hiện lên một tia ảm đạm. Nàng tính toán buổi chiều đưa giấy ly hôn tới ủy ban nhân dân thành phố để ký. Nhưng vì phải giúp đỡ Đông Giai, nên đành phải
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cong-tu-dien-khung/1418338/chuong-47.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.