Lần thứ hai ăn vằn thắn hàng này, Đường Đường vẫn là không nếm ra hương vị thực sự, bởi khi phát hiện sự quan tâm của sư phụ đối với hắn càng ngày càng rõ ràng, hắn cảm thấy ăn gì cũng đều là mỹ vị, chóp chép miệng vừa nhấm nuốt mỳ vừa nghiền ngẫm hương vị, hận không thể nâng mỳ vằn thắn ở đây lên hàng đệ nhất thiên hạ.
Hai người quần áo ngay ngắn ngồi trong một quán nhỏ rách nát cũ kỹ nơi góc đường ăn điểm tâm, hoàn toàn không hợp với hoàn cảnh chung quanh, dẫn đến rất nhiều ánh mắt hiếu kỳ của người qua đường.
Có lẽ mọi người đều tưởng rằng vắn thắn quán này ăn ngon đến không thể tả bằng lời nên mới câu được hai nhân vật khí chất bất phàm như vậy, quán vằn thắn đột nhiên buôn bán tăng vọt, bận rộn đến mức chủ quán chân không chạm đất. Chủ quán thấy đắt khách, khuôn mặt hàm hậu cười ra nếp nhăn, kéo con trai nhỏ đang trốn sau bếp lò chơi ra hỗ trợ.
Nhóc béo trông mới khoảng bốn tuổi, đi đường xiêu trái vẹo phải, lúc tính tiền lại cực kỳ thành thạo không chút lơ mơ, giọng nói giòn tan, Đường Đường trông mà thích, không nhịn được đưa tay bóp khuôn mặt nhỏ nhắn trắng trắng mềm mềm của nó một cái.
Nhóc con bị hắn bóp như vậy, mắt nhất thời rưng rưng, rớm nước mắt tức giận trừng hắn, cũng không khóc không gào, chỉ hầm hừ phủi mông trốn ra sau cha nó, trốn một lát lại thấy không cam lòng, thò đầu ra tiếp tục trừng mắt.
Đường Đường kéo da mặt lè
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cong-tu-cuoi-voi-do-nhi-mot-cai-nao/1335535/quyen-1-chuong-34.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.