Trong lòng Đường Đường mĩ mãn vô cùng, tay sư phụ đang ôm lên lưng hắn, mang hắn bay qua mặt hồ về phía bờ, nhiệt độ truyền đến từ bên eo qua tầng tầng y phục chậm rãi hun nóng làn da.
Trong đầu có một thiên sứ vô cùng lý trí nghiêm trang mặc niệm: Không được suy nghĩ lung tung không được suy nghĩ lung tung, tình thế bắt buộc, dù sao sư phụ cũng không thể bắt mình bơi về nha!
Nhưng mà trong trái tim còn có một thiên sứ bị nguồn nhiệt gần sát đốt cho mơ mơ màng màng đánh mất lý trí rối tinh rối mù: Sư phụ lão nhân gia hắn dịu dàng quá, còn đưa mình đi hóng gió nữa chứ! Xe mui trần gì đó còn lâu mới bằng!
Vì thế, Đường Đường cứ váng vất như vậy được đưa lên bờ, lại ngây ngây ngất ngất mặc áo choàng sư phụ nhật lên cho hắn, mặt đầy sức sống nhìn chằm chằm bóng lưng người ta chậm rãi trở về, suốt đường bị vô số người chào hỏi mà không biết.
Trở về tiểu viện, phát hiện bên trong có thêm mấy người, là cả ba sư huynh, thêm Nguyên Bảo nữa tổng cộng là bốn người, tất cả đều trợn mắt há hốc miệng nhìn khuôn mặt tươi cười vui vẻ của Đường Đường, ngay cả sư phụ bên cạnh cũng chưa chú ý đến.
“Ồ? Sao đều ở đây a? Có chuyện gì à?” Đường Đường ý cười dào dạt chào hỏi với họ.
”…” Mọi người không hẹn mà cùng nghĩ: Buổi sáng chẳng phải bộ dạng suy sụp, một lòng muốn chết, nhất quyết không sống à? Hiện tại sáng lạn như vậy là
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cong-tu-cuoi-voi-do-nhi-mot-cai-nao/1335534/quyen-1-chuong-33.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.