Edit: Aya Shinta
Beta: Táo
Bởi vì mấy ngày không nói gì, không ăn không uống nên giọng hắn đặc biệt khàn, có cảm giác vỡ vụn.
Tùy tùng hơi chần chờ, thành thật gật đầu: "Vâng... Mỗi một môn phái có chút danh vọng đều có một phần danh sách tội trạng trong tay."
Thấy Nam Cung Vũ Mặc lại không nói lời nào, sắc mặt của tùy tùng kia rất khó xử, gương mặt thanh tú sắp nhăn thành bánh bao: "Thiếu chủ, ngài ăn chút gì đi! Chưởng môn cùng phu nhân trên trời có linh thiêng, cũng không hy vọng ngài..."
Lời còn chưa dứt, Nam Cung Vũ Mặc lại đột nhiên đứng lên, sau đó đi ra phía ngoài.
Tùy tùng ngẩn người rồi vội vàng đuổi theo: "Thiếu chủ ngài muốn đi đâu thế?!"
Nam Cung Vũ Mặc đi rất nhanh, tùy tùng không đuổi kịp, chỉ có thể nghe được câu: "Tới U Linh các!"
Thương tích của Lăng Vu Đề cũng không nặng, dưỡng sức hai ngày cũng đã không sao.
Nam Cung Tử Hiên báo được thù rồi, hình như y thật sự gỡ bỏ khúc mắc, nụ cười với Lăng Vu Đề cũng càng chân thành hơn.
Buổi tối ngày hôm ấy, độ hảo cảm cũng đã lên đến chín mươi hai điểm, đúng là lần độ hảo cảm tăng nhanh nhất từ khi Lăng Vu Đề làm nhiệm vụ đến giờ --
Hôm nay thời tiết rất đẹp, Lăng Vu Đề ngồi sưởi nắng ở ngoài sân, gió mát thổi qua gò má, rất thoải mái.
Mùi vị thơm ngọt đột nhiên xông vào mũi Lăng Vu Đề. Cô ngửi một cái, vừa mở mắt nhìn thì con ngươi vốn đang mờ mịt lập tức sáng lên: "Đồ chơi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cong-luoc-nam-phu/1036548/chuong-492.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.