Edit: Aya Shinta
So với một tuần trước thì cô gầy đi rất nhiều, bởi vì hôn mê không thể ăn cơm cho nên cô đang phải truyền dịch dinh dưỡng.
Nếu không phải sắc mặt cô tái nhợt, không hề có huyết sắc thì thật sự sẽ khiến người ta cảm thấy, cô chỉ đang ngủ mà thôi.
"Tiểu Vu, rốt cuộc làm sao vậy?"
Trình Cẩm Nhiên đi đến mép giường, có chút đau lòng nhìn Lăng Vu Đề.
"Bác sĩ nói, không tìm thấy nguyên nhân......"
Trình Cẩm Nhiên giương mắt nhìn Lăng Văn Dục: "Sao lại không tìm ra nguyên nhân?! Một người hôn mê chẳng lẽ là vô duyên vô cớ sao?!"
Ngữ khí của anh có chút kích động, thấy anh để ý đến Lăng Vu Đề như vậy, Lăng Văn Dục lại kinh ngạc đôi chút: "Cậu, yêu em ấy?"
Trình Cẩm Nhiên không có phủ nhận, anh đưa tay nhẹ vỗ về gương mặt Lăng Vu Đề: "Phải, tôi yêu cô ấy! Có phải thực buồn cười hay không, tôi vốn chán ghét cô ấy như vậy, hiện tại, tôi lại yêu cô ấy! Yêu đến mức tình nguyện không cần cả thế giới, chỉ cần cô ấy!"
"Khi tất cả mọi người rời bỏ tôi mà đi, chỉ có cô ấy sẽ ôm tôi, nói với tôi rằng mặc kệ phát sinh sự tình gì, cô ấy cũng sẽ lưu tại bên tôi! Cô ấy tựa ánh mặt trời, khi tôi chìm trong bóng đêm vô tận thì cô ấy đã làm thế giới của tôi sáng bừng!"
Trong ánh mắt Trình Cẩm Nhiên hiện lên hơi nước, nhưng anh đưa lưng về phía Lăng Văn Dục, cho nên Lăng Văn Dục cũng không có nhìn thấy.
Nghe anh nói vậy,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cong-luoc-nam-phu/1036244/chuong-188.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.