Edit: Aya Shinta
Nghe thấy tiếng khóc nức nở mang theo oán giận bên tai, lòng Lăng Vu Đề như là được ánh mặt trờ ấm áp bao phủ vậy.
Rõ ràng khóe miệng cong cong, nhưng nước mắt lại không ngừng được mà chảy xuống.
Lăng Vu Đề đưa tay ôm Lạc Lạc, nhẹ nhàng vỗ lưng cô ấy: "Xin lỗi Lạc Lạc, để cậu lo lắng, tôi nên gọi điện thoại báo bình an cho cậu!"
Lạc Lạc buông Lăng Vu Đề ra, sau đó đôi mắt mèo khóc đến đỏ lên trừng cô: "Biết sai rồi sao?! A?! Cậu -- Cậu -- phải biết rằng, coi như toàn thế giới cũng không tin cậu thì tôi vẫn sẽ tin tưởng cậu! Coi như là toàn thế giới đều là kẻ thù của cậu, tôi cũng tuyệt đối sẽ chiến đấu cùng cậu đến cùng!"
Nước mắt Lăng Vu Đề, không ngừng không ngừng lăn dài, cô liên tục gật đầu: "Ừ ừm! Tôi biết rồi, tôi biết rồi!"
Đi qua mấy cái thế giới, xưa nay Lăng Vu Đề còn chưa biết, hóa ra ngoại trừ ái tình, tình thân, còn có một loại tình cảm cao đẹp mà sâu đậm mang tên tình bạn.
Thấy Lăng Vu Đề cũng khóc, Lạc Lạc nín khóc mỉm cười, một tay cô ấy tự lau nước mắt cho mình, một tay lại lau nước mắt cho Lăng Vu Đề.
"Được rồi, thật mất mặt, cũng đã lớn rồi! Còn khóc xấu như thế! Cậu có xấu hổ hay không!?" Lạc Lạc bĩu môi nói bằng giọng mũi.
Lăng Vu Đề: (⊙﹏⊙)b ngược lại không phải chỉ có cô mất mặt!
Dã Cuồng một bên thấy hai người rốt cục đã dừng, không nhịn được mở miệng nói: "Được rồi,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cong-luoc-nam-phu/1036203/chuong-147.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.