Edit: Mia
Thác Bạt Thành là nhi tử của tộc trưởng Thác Bạt tộc, chỉ là tộc trưởng con đông. Nhiều người, liền có tranh đoạt.
Thác Bạt Thành có quan hệ cùng Lăng phụ, thời điểm Thác Bạt Thành tranh vị, Lăng phụ kêu Lãnh Vô đi giúp hắn một tay.
Lãnh Vô gật đầu, nghĩ nghĩ, hắn lại mở miệng: "Kinh thành truyền tin tức, thất hoàng tử của Thục phi, qua đời."
"Thất hoàng tử bệnh nặng quá lâu, đã sớm đoán trước sẽ có ngày này."
Nghe tin tức này, Lăng phụ không có phản ứng bao nhiêu, ông ma xát tay vào ngọc bội trong người.
Đó là do cháu ngoại lớn của ông, Lãnh Tương Vũ điêu khắc cho, Lăng phụ rất là thích, trên cơ bản là mỗi ngày đều giữ không rời.
Chín năm trước, Lăng phụ từng truyền một phong thư cho Khúc Mạc Nhiên.
Trong thư, ông nói cho Khúc Mạc Nhiên thân phận thật sự của Lăng Nghê Nhã. Lại nói cho Khúc Mạc Nhiên, ông thật sự không có hứng thú đối với ngôi vị hoàng đế kia.
Cho nên nói Khúc Mạc Nhiên hoàn toàn không cần đề phòng ông, nếu thật sự không yên tâm, có thể luôn phái người giám thị ông, ông hoàn toàn không ngại!
Đối với thân phận Lăng Nghê Nhã, ông tạm thời sẽ giữ bí mật!
Chú ý! Lăng phụ chỉ nói là tạm thời!
Hắn có người ở trong cung, cho nên cảm tình của Khúc Mạc Nhiên cùng Lăng Nghê Nhã phát triển, Lăng phụ đều biết.
Khúc Mạc Nhiên đề phòng ông, làm sao mà ông không muốn đề phòng Khúc Mạc Nhiên đây!
Bởi vì ông cáo lão hồi hương, cho nên Khúc Mạc Nhiên không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cong-luoc-nam-phu/1036172/chuong-116.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.