Edit: Mia
Mà người đứng giữa trăm hoa kia, chính là Lãnh Vô!
Lăng Vu Đề nhếch môi cười, cười thật tươi, cô đột nhiên khóc lên, khóc đến nước mũi nước mắt đều chảy ra.
Lãnh Vô bị dọa tới rồi, hắn vội vàng đỡ bả vai Lăng Vu Đề, khẩn trương dò hỏi cô.
Lăng Vu Đề cũng không nói lời nào, chỉ là liên tiếp lắc đầu.
Sở dĩ khóc, là bởi vì trước nay cô không có nghĩ tới, khi Lãnh Vô thổ lộ tâm ý với cô, cô sẽ cảm động như thế!
Hoá ra, khi cô ở cùng Lãnh Vô, cũng sinh ra cảm tình với hắn sao?!
"Tiểu Vu, ngươi, ngươi có phải hay không không muốn gả cho ta? Không muốn vì ta sinh con đẻ cái? Không muốn, sống cùng ta cả đời sao?"
Lãnh Vô nhịn không được hỏi.
Lăng Vu Đề lại lắc đầu: "Không phải, ta, ta nguyện ý!"
Ngay sau đó, Lăng Vu Đề liền cảm ứng được điểm hảo cảm của Lãnh Vô đã 100 điểm.
Lăng Vu Đề giương mắt, nhìn Lãnh Vô nhếch môi cười.
Lãnh Vô cũng cười, hắn cười xán lạn, trong ánh mắt tựa hồ đều tỏa sáng.
Hắn giơ tay xoa mặt Lăng Vu Đề, ngón tay cái nhẹ nhàng lau đi nước mắt trên mặt cô, động tác dịu dàng.
Mẫn phu nhân một bên thấy hai người không coi ai ra gì tú ân ái, mở miệng, muốn nói lại thôi.
Thật lâu sau, Mẫn phu nhân thở dài một hơi. Thôi thôi, chỉ cần nữ nhi thích thì tốt rồi!
Bà đứng lên, cũng không có quấy rầy Lăng Vu Đề và Lãnh Vô, được ma ma đỡ rời đi.
------
Từ khi Lãnh Vô biểu lộ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cong-luoc-nam-phu/1036171/chuong-115.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.