Edit: Aya Shinta
Từ khi Tạ Ức Chi chủ động ra khỏi phòng, mỗi ngày sau, mặc kệ là bữa sáng, trưa hay là bữa tối, Tạ Ức Chi đều ở nhà ăn cùng người nhà ăn cơm.
Mà Tạ Mật Chi vốn dĩ không thường xuyên trở về, cũng mỗi tối đều sẽ bớt thời giờ trở về ăn tối.
Tạ Ức Chi cũng không hề để ý người khác vào phòng anh, cho nên công việc quét tước phòng, giao cho người hầu làm.
Lăng Vu Đề, thế nhưng trừ bỏ ở cùng Tạ Ức Chi, liền không có việc gì làm.
Thời gian tựa hồ liền an ổn qua ba tháng, ba tháng này, Thư Nhã vẫn sẽ ngẫu nhiên lại đây thăm Tạ Ức Chi.
Bởi vì Lăng Vu Đề không cần đi chú ý nam chủ nữ chủ, cho nên cũng không có quá lưu ý cốt truyện phát triển nhiều lắm.
Chiều hôm nay, Thư Nhã lại đến thăm Tạ Ức Chi lần nữa, hai người ở hậu hoa viên nói chuyện phiếm, mà Lăng Vu Đề lại ở trong phòng ngủ trưa.
Bởi vì Tạ Ức Chi có thói quen ngủ trưa, cho nên Lăng Vu Đề cũng bất tri bất giác quen với việc ngủ trưa.
Điền Mật trong phòng khách nhìn Tạ Ức Chi cùng Thư Nhã trò chuyện đến mặt đầy tươi cười tại hậu hoa viên, trong lòng có chút cảm khái.
Nửa năm, Lăng Vu Đề chỉ tới hơn nửa năm, liền kéo Tạ Ức Chi đã trấn thủ chín năm ra đây.
Hiện tại Tạ Ức Chi đã không có suy sút cô đơn như trước, anh tươi cười nhợt nhạt, ngữ khí ôn hòa đạm nhiên, cực kỳ giống một vị công tử nhẹ nhàng.
Ba
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cong-luoc-nam-phu/1036109/chuong-53.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.