Khương Linh đang suy nghĩ thì đột nhiên nhìn thấy Khương Kình lén lút nháy mắt với nàng. Nàng cũng lén mỉm cười đáp lại.
Khương Chiêu nhìn thấy hết động tác nhỏ của bọn họ. Ông liếc nhìn thái tử, nói với giọng điệu không vui: "Trở về muộn như vậy khiến cho A Linh phải sốt ruột chờ đợi rồi."
“Trên đường đi gặp chút chuyện nên đến muộn, A Linh sẽ không trách ta đâu đúng không?” Khương Kình nở nụ cười thoải mái rồi hưng phấn mà vén tấm vải đen lên: "A Linh nhìn xem, đại ca mang đến cho muội một thứ rất hay."
Hắn ta vén lên tấm vải đen, lộ ra một thứ có màu trắng ở trong lồng, mọi người nhao nhao nhìn sang, kinh ngạc nói: "Tuyết Hồ ư?"
"Thái tử điện hạ thật là quá dũng cảm, Tuyết Hồ con là con vật hiếm thấy nhất!"
"Còn Tuyết Hồ này không bị lai tạp, huyết thống thuần khiết, khi trưởng thành nhất định rất xinh đẹp!"
"Đúng vậy, Tuyết Hồ rất thông minh và cực kỳ bảo vệ đàn con của mình. Thái tử điện hạ thật sự đã tốn rất nhiều công sức với món quà này."
"..."
Các đại thần xung quanh đều cười khen ngợi, mỗi lời nói càng ngày càng khoa trương, Khương Yến rũ mi mắt xuống, đôi môi cong lên một đường vòng cung mờ nhạt: "Đại ca thật là tài giỏi, ngay cả Tuyết Hồ cũng bắt được, chắc chắn A Linh sẽ cực kỳ thích nó."
Tất cả mọi người đều hướng ánh mắt về phía Khương Linh, khuôn mặt nhỏ nhắn của nàng hơi tái nhợt, chưa hết kinh ngạc mà nắm chặt tay áo.
Đại ca đã tặng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cong-chua-trong-sinh-chi-yeu-tieu-am-ve/4447165/chuong-22.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.