Ta đứng tại chỗ, trong lòng không rõ cảm xúc thế nào, chỉ nói: “Vô Mẫn Quân, ngươi cũng thật sự là…”
Thật sự là như thế nào, lại không biết nên nói như thế nào.
Hắn bảo ta triệu Thịnh An đến, lại đối đãi thoả đáng với nàng, chỉ vì tabắt đầu nói một câu “Ngươi biết không, nàng vừa nãy mặc áo tang, bên tai cài một nụ hoa trắng…”, hắn bảo ta giúp nàng đổi đóa hoa, cũng bởi vậylại chiếm được hồi báo thật lớn của Thịnh An – tình báo đòi mạng.
Vô Mẫn Quân còn hiểu biết nữ nhân hơn cả nữ nhân, thật không biết tâm của hắn vặn vẹo cỡ nào…
Vô Mẫn Quân nhìn nhìn ta, nói: “Sao?”
Ta lắc đầu: “Cũng không có gì, chỉ là cảm thấy Thịnh An thật sự đáng thương.”
“Người vừa mới lừa nàng cũng có ngươi,” Vô Mẫn Quân nhếch nhếch môi, “Bây giờ còn nói suông gì nữa.”
Ta thở dài: “Chính bởi như vậy mới thấy nàng đáng thương. Bị ta lừa, thật sự là chuyện mất mặt…”
“…”
“Aiz, sao ngươi biết Thịnh An sẽ nói những chuyện đó cho ngươi?”
“Rất rõ ràng, nếu bọn họ muốn ám sát, khổng thể chỉ làm một lần đã có thểthành công. Nhưng ta không thể đoán trước thời gian cụ thể, cho nên phải lợi dụng Thịnh An quận chúa.” Hắn thản nhiên nói.
Ta lắc lắc đầu: “Vô Mẫn Quân, ta chỉ sợ trời ghen xanh tỵ với thiên tài thiên, mạng ngươi sợ không thọ.”
Vô Mẫn Quân âm trầm nói: “Yên tâm, thân là hoàng hậu của ta, ngươi phải tuẫn táng.”
“…”
Ta liếc mắt nhìn hắn, nói: “Vậy ngươi tính cứ như vậy ? Để cho
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cong-chua-quy-tinh/46943/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.