Thời điểm ta lẻn vào hoàng cung Tây Ương quốc chính là nửa đêm, trăngcao đêm tối, đúng là thời tiết tốt để làm chuyện vi phạm pháp luật.
Mà ta muốn đi ám sát Tây thái tử trẻ tuổi hiện tại của Tây Ương quốc, Vô Mẫn Quân.
Khi còn nhỏ, lúc mà ta theo sư phó học công phu, bọn họ có nói với ta :“Công chúa, những thứ người học này là để giúp cho thân thể mạnh khỏe,còn có để bảo vệ bản thân mình. Mấy năm liên tục chiến loạn này, quốcvương Tây Ương quốc như hổ rình mồi đối với Đông Nguyên quốc, HoàngThượng lại… Nói ngắn lại, tương lai nếu là phát sinh chuyện bất trắc gì, người cũng không đến mức không hề có sức phản kháng.”
Lúc trước khi ta học tam kinh với cả giải chữ đều học rất chậm, cho nên phụ vương nhận định ta là một cô nương trí tuệ không cao, đối với việc giáo dụcta cũng không quan tâm, có ai biết rằng tuy rằng ta không phải là ngườihọc văn nhưng chính là một người có thể học võ, từ lúc tự ngồi tấn rồiđến lúc có thể tự nhiên sử dụng các loại vũ khí, chẳng qua là chỉ trongthời gia mười năm ngắn ngủn.
Trước kia ta từng xem qua một lời nói như thế này, kiếm khách nói “Ta bảy tuổi học kiếm, bảy nămthành tài, đến nay chưa gặp được địch thủ” khi đó ta cảm thấy thực khốc, cũng không nghĩ tới có một ngày bản thân mình cũng có cảnh giới nhưvậy. Ta sáu tuổi học võ, mười năm thành tài, ở trong trong hoàng cung to như vậy cũng chưa từng bị ai đánh bại.
Đối với
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cong-chua-quy-tinh/46929/chuong-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.