Đi Đông Nguyên cùng Vân Kiểu.
Cảm giác rất kỳ diệu, lúc trước tới nơi này là muốn tấn công, hiện tại là về nhà mẹ đẻ.
Mọi chuyện thật là.
Đại thần Đông Nguyên đều rất ngốc, Vân Kiểu còn có vẻ chẳng phải ngốc.
***
Bị nam nhân hôn.
Thật muốn giết cả nhà hắn, dám hôn ta sao? !
. . . Hôn Vân Kiểu cũng không được.
***
Vân Kiểu ngốc không cứu nổi, nhìn thấy một nam nhân cái áo trắng tóc đen nam nhân hồn đều bị câu đi rồi.
Ta không phải tóc đen? Ta không có áo trắng?
. . . Nhưng mà, cơ thể hiện tại đã bị hoán đổi. . .
Vì sao Vân Kiểu lại ngốc như vậy, sao lại không biết tự mình mặc quần áo trắng, sau đó soi gương?
Thiên Duy. . . Tên ngu ngốc như vậy, thế mà người Ngô gia cũng lấy ra được
***
Đụng tới một tiểu thần côn cùng tiểu con chuột, nói chúng ta có tai ương dính máu.
Lơ đễnh.
Kết quả đến tháng.
Trẫm. . . rất đau.
***
Cãi nhau nho nhỏ với Vân Kiểu, nàng rất lý tưởng hóa, nói không thông.
Bất an an ủi nàng, an ủi một lần còn có lần tiếp theo, còn có lần sau nữa. . .
Sẽ lâu như vậy sao?
***
Hồi Tây Ương.
Tiến vào mật thất.
Thái Sư thật sự là ấu trí, nghĩ ra ý tưởng cái quái gì?
Vân Kiểu càng ấu trĩ, chạm loạn vào cơ quan.
Ta cũng có chút ấu trĩ, vì
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cong-chua-quy-tinh/2336073/chuong-87.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.