Đại khái thấy sắc mặt ta quá kém, Vô Mẫn Quân cười cười, nói: “Được rồi, ta biết khả năng của ngươi không thể lý giải được ta đang nói cái gì,đừng nghĩ , miễn cho đau đầu.”
“…” Ta liếc hắn, “Ngươi làm trò…”
Sau đó ta chống đầu nhìn hắn: “Vô Mẫn Quân, ngươi, ngươi nghĩ như thế nàođược vậy? Người ta chỉ là một cô nương thôi, ngươi đã liên tưởng được xa như vậy, lại còn nghĩ tới tất cả các biện pháp xử lý…. Còn đoán đượcchuẩn như vậy…. Ngươi cũng quá khủng bố …”
Vô Mẫn Quân thản nhiên nói: “Vậy sao? Ta chỉ là tùy tiện nghĩ chút thôi.”
Ta: “…”
Vô Mẫn Quân nói: “Dù sao đoán trúng toàn bộ cũng tốt, lần Bắc Xương quốclàm kẻ tiên phong, tất sẽ đại thương nguyên khí, thân thể Bắc đế khôngtốt, đến lúc đó khẳng định bị tức đến phát bệnh, tốt nhất là bị tức chết ha ha ha ha ~ “
Ta: “…”
Người kiểu gì vậy! ! !
Tanghĩ đến Vô Mẫn Quân ngày thường luôn ở cùng một chỗ với ta, ngẫu nhiênlén truyền tin cho người khác, thậm chí còn cùng ta sửa tấu chương, cãinhau với ta, thoạt nhìn mỗi lần đầu là bộ dạng nhàn nhã khiến cho ngườita chán ghét, mà ta lại chưa bao giờ biết hóa ra cái “truyền thư tùytiện” ta nghĩ có nội dung như vậy, tất cả đều khiến cho trong lòng người khác run sợ như vậy.
Đề cập đến là hơn mười vạn mạng người, hai quốc gia, thậm chí là chuyện của toàn bộ tứ quốc…
Hắn trong lúc cười cười từng ngày qua ngày mà đã
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cong-chua-quy-tinh/2335966/chuong-34.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.