Ta vẫn không nói gì.
Ngô Ung đại khái vẫn cong khóe miệng, mặt có chút cứng ngắc, vì thế xấu hổ để cho mặt mình khôi phục lại bìnhthường, khụ một tiếng: “Tây Hoàng… ?”
Ta giả vờ nói: “A… ? Ừm, trẫm vừa mới xuất thần chút… Ngươi chính là… Ngô Ung? Sứ giả của Bắc Xương quốc ?”
Ngô Ung thấy ta đáp lại hắn, lại tà tà cười: “Đúng vậy.”
Ta chịu không nổi khuôn mặt cười đầy mị hoặc, quyến rũ kia của hắn, đỡ lấy cái trán: “Khụ, đầu trẫm có chút đau… … Ngươi, ngươi có chuyện gì muốnnói sao? Không có việc gì trước hết… lui ra.”
“A?” Ngô Ung lại có chút xấu hổ, nói “Cũng không có gì… Chẳng qua phụ hoàng… Không, Bắc đếđể ta đến chúc mừng ngài, cũng mang đến rất nhiều lễ vật…”
Ta ngắt lời hắn: “Được ta đã biết, lễ quan đã bẩm báo từng cái cho ta này rồi, thay ta vấn an Bắc đế. Ngươi lui ra đi.”
Ngô Ung: “Tây Hoàng…”
“Câm miệng, đừng nói nữa, lui ra, lập tức.”
Ngô Ung: “…”
“Vâng, Tây Hoàng…”
Ngô Ung vô cùng xấu hổ rời khỏi ngự thư phòng, ta chống đầu ngồi ở ghếtrên, vừa tự hỏi Ngô Ung đã xảy ra biến cố gì, vừa chờ Vô Mẫn Quân nhảyxuống dưới.
Nhưng mà đợi nửa ngày cũng chẳng thấy hắn có ý nhảyxuống, ta khó hiểu, nhỏ giọng nói: “Vô Mẫn Quân? Vô Mẫn Quân? Mau xuốngđây!”
Vô Mẫn Quân không phản ứng.
“? ? ?” Ta càng thêm khó hiểu, nhịn không được phi thân nhảy lên trên xà ngang, kết quả lại phát hiện Vô
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/cong-chua-quy-tinh/2335956/chuong-29.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.