Từ hôm đó trở đi, Lăng Siêu bắt đầu tham gia buổi tự học sau mỗi buổi học, như vậy, sau khi tự học xong hắn có thể tới võ quán đón Tiêu Thỏvề nhà. Đương nhiên, theo hắn nói, đấy chỉ là "thuận đường" mà thôi.
Cái kiểu "thuận đường" của Lăng Siêu khiến Tiêu Thỏ vui mừng khônxiết, vốn là tập võ ở võ quán hết ba tiếng đồng hồ, đã đủ mệt lắm rồi,lại còn phải đạp xe về quả là nàng chịu không nổi. Nhưng từ khi có LăngSiêu, nàng sẽ không còn phải lo lắng đi trên con đường vắng vẻ tối om ởkhu đó, cũng không phải buồn bã đạp xe một mình trên một quãng đường dài về nhà, thậm chí nếu mệt còn có thể dựa đầu vào lưng hắn ngủ một lát.Quả thật là đãi ngộ tốt a!
Cứ vậy một tháng dần qua đi, Đại hội võ thuật Thiếu niên Thành phố rốt cục cũng khai mạc.
Vào tuần cuối cùng, võ sư lên chương trình tập huấn đặc biệt cho toàn bộ đội ngũ đi tham gia. Tiêu Thỏ với danh nghĩa là đội ngũ dự bị, tựnhiên là phải có mặt.
Tối hôm đó, Tiêu Thỏ tập võ xong, cười hớn hở đi xuống dưới nhà, đãthấy Lăng Siêu đang ngồi trên xe đạp, một chân đạp sẵn lên pê đan, mộtchân chạm đất chờ nàng ngồi lên.
Tiêu Thỏ chạy như bay qua đó, chưa tới nơi miệng cũng đã vui vẻ hét lên. « Tớ có một tin vui nha! »
« Chuyện gì? »
« Ở võ quán, sư tỷ Lan Vĩ Viêm của tớ phải vào viện. »
Lăng Siêu lườm nàng một cái. « Vậy mà tin vui cái gì? »
« Không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/con-tho-bat-nat-co-gan-hang/63383/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.