Ăn miến xong, dọn dẹp bát đĩa gọn gàng, nhìn đồng hồ đã là tám giờ tối, Lăng nương vẫn chưa về.
Tiêu Thỏ ngồi trên ghế xa lông, chợt nhớ lại chuyện vừa nãy, nhớ tớidáng vẻ lúc Lăng Siêu ôm nàng, không hiểu vì sao trong lòng bỗng có cảmgiác có lỗi.
Thật ra nàng không phải một người thích ôm thù nhớ oán lâu. Sự việcđã xảy ra rồi, nàng cũng đâu thay đổi được điều gì. Nhưng vấn đề nằm ởchỗ Lăng Siêu tới giờ vẫn không chịu nhận mình sai. Không lẽ với hắn,nàng là kẻ mà hắn muốn làm sao thì làm không cần để ý cảm xúc của nàngsao?
Nghĩ tới đó, Tiêu Thỏ lại kiên quyết không lùi bước: Không thể thỏa hiệp, tuyệt đối không thể thỏa hiệp!
Lúc đó, Lăng Siêu đã dọn rửa bát đĩa xong xuôi và bước ra, vẻ mặt cóchút đăm chiêu trầm mặc. (wow, chàng nấu xong, nàng ăn chàng rửa bátgiùm hở... *mắt nong nanh ngời sáng*)
Trong lòng hắn cũng đang phiền muộn chuyện này. Hơn một tháng qua,hắn chỉ đơn giản nghĩ Tiêu Thỏ nổi giận một chút thôi, ai ngờ nàng lạivì thế mà rơi nước mắt! Nói thật lòng, từ nhỏ tới lớn cùng nhau, hắnchưa từng thấy Tiêu Thỏ rơi lệ bao giờ, ngay cả lúc đấu võ hồi ấy, trênsàn đấu nàng bị Âu Dương Mai đánh cho tơi tả, nàng cũng chưa hề lộ ra vẻ khuất phục buồn bã. Ấy vậy mà giờ đây nàng lại vì chuyện này mà khóc.
Nghĩ lại, hắn không khỏi tự hỏi bản thân: Không lẽ lần này, quả thật là mình đã làm sai rồi sao?
Cứ thế, hai người tuy cùng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/con-tho-bat-nat-co-gan-hang/1925728/chuong-30.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.