Giọng điệu anh có chút coi thường chán ghét, anh biết cô sợ thái độ như vậy, nhưng khi lời nói được nói ra, người hối hận trước lại là bản thân anh.
Kỷ Quỳnh Thù không có cách nào đối diện được với Nguyễn Yếm, anh không dám nhìn vẻ mặt của cô, đặt bát xuống cố ý quay đi chỗ khác.
Nhưng giọng điệu Nguyễn Yếm vẫn rất bình tĩnh: “Anh đồng ý học y, nhưng em nghe chú Đinh nói, cái hiệp định này là cả đời, chỉ cần anh không làm được thì mất hiệu lực, anh đồng ý quá nhanh, ngộ nhỡ sau này anh không làm bác sĩ thì sao?
Cô lại đang nói sang chuyện khác? Kỷ Quỳnh Thù vừa vui vừa bực.
“Còn về chuyện sau này, anh sẽ sớm nghĩ cách. Dù sao bây giờ anh vẫn chưa có kế hoạch gì với tương lai trước mắt, lại có người trải đường thử một chút cũng chẳng sao.”
Sẽ không có ai từ chối đặc quyền, điều kiện của nhà họ Hình rất tốt, cơ bản có thể đảm bảo nửa đời sau của Kỷ Quỳnh Thù. Trước đây, bởi vì bệnh tật nên Kỷ Quỳnh Thù không có hứng thú với những thứ mơ mộng hão huyền kia, anh rất vui khi có người giúp anh phơi bày nó.
“Bọn họ biết bệnh tình của anh không?” Nguyễn Yếm cẩn thận nhìn anh: “Anh có từng không nghĩ tới chứng lưỡng cực sẽ ảnh hướng đến công việc của anh không, kiểu như là ngay lúc phẫu thuật thì đột nhiên bệnh phát tác, như vậy không phải rất nguy hiểm à?”
Kỷ Quỳnh Thù hơi sửng sốt, Kỷ Đình Khiêm nói sẽ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/con-gio-nao-dua-ta-ve/2446352/chuong-27.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.