Kỷ Quỳnh Thù bước ra từ trường thi với vẻ ngơ ngẩn, chú Đinh đã làm xong thủ tục từ sớm, đang chờ ở trước cửa. Thấy sắc mặt Kỷ Quỳnh Thù trắng bệch, bước đi không vững nên vội đi tới đỡ lấy anh, đưa anh vào trong xe với mình rồi giao công việc cho nhóm giáo viên, còn bản thân đưa Kỷ Quỳnh Thù đi trước.
Cảm xúc của anh không như bình thường, chú Đinh lái xe từ Đại Liên đến Thẩm Dương, lúc Kỷ Quỳnh Thù nhận ra thì đang ở trên máy bay trở về Đồng Lư, anh cuộn người ngồi trên ghế, cơ thể bất động và nhìn chằm chằm ra ngoài cửa kính, làm chú Đinh sợ hãi, vội nói với tài xế: “Nhanh lên, mau cửa kính.”
Kỷ Quỳnh Thù chờ ở sân bay một tiếng đồng hồ, giữa chừng bị nôn một lần nhưng do cả một ngày anh chưa bỏ gì vào bụng nên chỉ nôn khan mà thôi, không có khẩu vị nên cũng chỉ uống chút nước, sau đó sáu, bảy tiếng mới chịu mở miệng nói chuyện: “Cháu không định tự tử.”
“Tốt nhất là cháu không có ý nghĩ đó.”
Ba giờ sáng, Kỷ Quỳnh Thù cuối cùng cũng thoát ra khỏi mớ cảm xúc hỗn loạn ấy nhưng mặt mũi vẫn trắng bệch, ho khan mấy tiếng: “Chú Đinh, xin lỗi chú, lại để cho chú phải ở với cháu cả đêm.”
Chú Đinh vừa giận vừa đau lòng, ông xem anh như con mình nói: “Sao cứ phải vì cạnh tranh mà khiến bản thân thành ra như thế chứ? Cháu nên cảm thấy may mắn khi chú còn đủ sức để ở với cháu cả đêm đấy.”
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/con-gio-nao-dua-ta-ve/2446350/chuong-28.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.