Mặc dù Nguyễn Yếm mặc kệ bầu không khí tập trung giải mã, nhưng hiệu ứng ánh sáng bất ngờ cùng âm thanh đáng sợ lại ảnh hưởng đến suy nghĩ của cô. Đôi khi Kỷ Quỳnh Thù sẽ dọa cô, trong lòng cảm thấy rất tốt: em không sợ bất kỳ âm thanh nào, sao em lại sợ như vậy chứ.
Nguyễn Yếm cảm thấy anh còn rất trẻ con, cùng anh giả mật mã, nhưng phản ứng của Kỷ Quỳnh Thù so với cô nhanh hơn nhiều, rất nhiều cơ quan thực sự quá đơn giản đối với anh, nhìn qua đã phá được, Nguyễn Yếm suy nghĩ một lúc lâu còn anh một sau đã giải ra, rồi còn tranh công với cô – thật sự rất trẻ con.
Tất nhiên Nguyễn Yếm sẽ không nói.
Bọn họ thoát ra rất nhanh, đến ông chủ cũng phải thán phục tốc độ của họ. Kỷ Quỳnh Thù hỏi cô chơi có thích hay không, và câu trả lời của cô đã giúp Kỷ Quỳnh Thù nắm bắt được sở thích hiếm có của mình.
Sau đó anh đưa cô đi ăn, Nguyễn Yếm chọn bàn ngay cạnh cửa sổ, ánh đèn trong cửa hàng ấm áp vàng như ngọc, chiếu lên lớp tuyết phủ bên ngoài khiến tuyết giống như nhuộm màu vàng lá cam, bông tuyết trắng xóa rơi trên mái hiên, hơi nóng của gian hàng bốc lên đều cả phòng.
Mây xám trên tường, bầu trời Phúc Điền xanh ngắt, những ngõ ngách đông người qua lại, mùi khói dầu quyện với không khí náo nhiệt của cuộc sống, rồi lại yên tĩnh đến mức khiến người ta háo hức.
Bụng Nguyễn Yếm rỗng tuếch, cô lúc này đói
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/con-gio-nao-dua-ta-ve/2446316/chuong-43.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.