Nguyễn Yếm vẫn còn nhớ đến tuyết, lắc đầu, nằm sấp lên bệ cửa sổ nhìn bông tuyết đang rơi xuống: “Hiếm khi thấy tuyết rơi. ”
Kỷ Quỳnh Thù nghiêng mặt nhìn cô một lúc mới phản ứng lại, đi bên cạnh rồi cô nâng má: “Năm ngoái khi tuyết rơi ở Bắc Kinh, hai người Sầm Kỳ kéo anh đi ném tuyết, kết quả tay bị cóng lạnh, đau rất lâu. ”
Nguyễn Yếm bị sốc: “Thật sao? Sao anh không nói với em? “
“Bởi vì không phải thật á.”
“……”
Nguyễn Yếm bị anh trêu chọc, mấy giây sau mới phản ứng lại, muốn tức giận mà anh lại đang cười, nhưng rất ngoan ngoãn thu tay từ bệ cửa sổ về, quả nhiên đã vì lạnh mà đỏ lên: “Mức độ này vẫn ổn, anh không cần lo. ”
Kỷ Quỳnh Thù ôm ngang cô lên, nhưng Nguyễn Yếm không muốn, lẩm bẩm một hồi, bị anh đặt xuống giường. Mái tóc rải rác trên bộ chăn mới, mũi ngửi thấy mùi bông bị mặt trời đốt cháy, cô trở mình muốn đứng lên thì Kỷ Quỳnh Thù bước lên phía trên cô, khiến cô rất bất đắc dĩ: “Cửa sổ còn chưa đóng. ”
Kỷ Quỳnh Thù sờ trán cô: “Mặt em không ổn hơn tay chút nào. ”
Chịu lạnh lâu nên không có cảm giác, Nguyễn Yếm xoa xoa khuôn mặt mình, vậy mà cảm thấy ấm áp, cô hít một tiếng, xoa tay làm nóng, vẫn cảm thấy lạnh như trước, chui vào trong ngực Kỷ Quỳnh Thù: “Người anh thật nóng. ”
Kỷ Quỳnh Thù tự giác làm lò sưởi, trong nhà bật hệ thống sưởi ấm nên cũng không cần
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/con-gio-nao-dua-ta-ve/2446314/chuong-44.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.