Nam Cung Dục rời đi
Từ nhỏ đến lớn, bà chưa từng chạm vào nhiều bạc đến thế.
Gả vào nhà họ Triệu, cha bà bà bà đều là nông dân chất phác, quanh năm vất vả cũng chẳng thấy được bao nhiêu tiền bạc.
Huống hồ, có tiền thì cũng phải nộp lên trung công.
Lần này đến giúp Noãn nhi, bà bà bà sợ hai bà không chịu làm tốt, đặc biệt dặn dò, tiền kiếm được chỉ cần nộp một nửa cho trung công, một nửa có thể tự giữ.
Nghĩ đến việc mình cũng có thể có một lượng bạc, bà đã vô cùng kích động, bắt đầu nghĩ xem nên mua những gì mang về nhà.
Sau khi Tôn Bảo Quý rời đi, những người khác cũng quay lại làm việc của mình, Nam Cung Dục tiến đến bên cạnh Tô Tiểu Noãn, hạ giọng.
“Ta cũng phải đi rồi.”
Tô Tiểu Noãn nghe vậy, đột ngột ngẩng đầu.
“Đi đâu?”
Nam Cung Dục cúi đầu, giọng trầm thấp nói.
“Đi giải quyết vài chuyện, ta không thể để nàng mãi mãi đặt mình vào nguy hiểm nữa, có vài chuyện, cũng đến lúc phải đối mặt rồi.”
Tô Tiểu Noãn tuy có chút khó chịu, nhưng ở chung lâu như vậy, nàng vẫn có thể nhận ra thân phận hắn không hề tầm thường.
Có lẽ là công t.ử của một gia đình quyền quý ở Kinh thành.
Nếu không sao lại bị người khác truy sát.
Kẻ truy sát hắn, lại trở thành Sứ thần cứu tế do triều đình phái đến Đông Dương quận.
Tô Tiểu Noãn cũng không muốn nhìn hắn cứ sống trong cảnh sớm tối lo âu như vậy.
“Vậy chàng cứ đi đi, nhất định phải chú
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/con-gai-ut-nha-nong-dung-he-thong-my-thuc-phat-tai/5064768/chuong-97.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.