Hồi Thanh Điền trấn
Xuân Hạnh ngước nhìn Tô Tiểu Noãn, im lặng không nói, còn Xuân Sinh chớp chớp đôi mắt to tròn vô tội nhìn nàng rồi hỏi.
“Tỷ, tỷ tỷ, có đồ ăn ngon không ạ?”
Tô Tiểu Noãn mỉm cười.
“Có, nhất định sẽ để Xuân Sinh ăn no nê.”
Ngõa Nhã chạy đến giành nói.
“Đại tỷ tỷ này nấu ăn ngon lắm đó, đi theo nàng ấy là các ngươi có lộc ăn rồi! Ngươi có ngại dẫn thêm một người không? Dẫn ta theo nữa nhé?”
Ngõa Nhã đang nhìn Tô Tiểu Noãn với đôi mắt sáng rực thì bị Tôn Bảo Quý kéo đi.
“Ê ~ ê ~ đừng kéo mà, ngươi có dẫn ta theo không vậy ~ đừng kéo ta mà ~”
Xuân Hạnh cúi đầu, xoắn ngón tay.
“Đại tỷ tỷ, chúng ta sẽ làm phiền tỷ đấy ạ!”
Tô Tiểu Noãn xoa đầu Xuân Hạnh hiểu chuyện ngoan ngoãn.
“Sẽ không đâu, đợi các ngươi lớn lên, cũng có thể giúp tỷ mà, đúng không!”
Xuân Hạnh nghe vậy cuối cùng cũng nở nụ cười tươi tắn.
“Vâng, vâng, vâng, ta rất giỏi giang, tỷ tỷ, việc bẩn việc cực ta đều làm được! Sau này ta sẽ giúp tỷ tỷ giặt y phục, quét nhà, nấu cơm và làm việc nhà.”
Tô Tiểu Noãn cười dịu dàng, sao nàng đành lòng để các chúng làm việc, tuổi còn nhỏ như vậy, lẽ ra nên được lớn lên vô tư vui vẻ.
Nàng có một suy nghĩ kiên định hơn trong lòng, nàng phải nhanh chóng kiếm thêm nhiều tiền. Bản thân nàng có thể không làm được cứu thế chủ.
Nhưng, ít nhất khi người gặp khó khăn xuất hiện, có thể giúp được chút nào
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/con-gai-ut-nha-nong-dung-he-thong-my-thuc-phat-tai/5064767/chuong-96.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.