Sau giờ trưa chủ nhật, trời quang nắng ráo không một bóng mây, Diệp Cẩn Niên ngồi trên chiếc ghế mây có đệm dựa đọc sách, thi thoảng ánh mắt lại nhìn về phía hai người đang chém giết nhau kịch liệt trên bàn cờ cách đó không xa.
Hình như kể từ sau khi ở bệnh viện trở về, số lần Lâm Thụy tới nhà họ Thiệu càng ngày càng tăng, mỗi lần đều là tiếp ông cụ Thiệu đánh cờ, nhưng lại thường gây cho Diệp Cẩn Niên có cảm giác nụ cười trong mắt hắn có vấn đề.
"Hôm nay tâm trạng ông cụ thật tốt." Chú Vu xuất hiện trước mắt với khuôn mặt hiền hậu, vừa nói vừa đưa ly nước trái cây qua.
"Cám ơn chú Vu." Diệp Cẩn Niên ngẩng mặt nói cảm ơn, nhận lấy ly nước đặt lên trên bàn.
Thực ra, cô không thích những loại nước trái cây ngọt quá mức đến ngấy này, đây là mùi vị Niên Nhạc Nhạc từng thích.
Trong khoảng thời gian gần đây, Diệp Cẩn Niên không ngừng thay đổi Niên Nhạc Nhạc theo tuần tự trong ấn tượng của mọi người, từ tính cách đến thói quen, đặc biệt là về phương diện tính cách, từ lúc ban đầu chỉ là cái gật đầu, lắc đầu, mỉm cười, đến bây giờ thi thoảng sẽ nói ra vài từ, cố gắng để cho bọn họ tiếp nhận dần dần sự thay đổi của Niên Nhạc Nhạc, mà không cảm thấy đột ngột.
"Xem ra tâm trạng của tiểu thư Nhạc Nhạc hôm nay cũng không tệ lắm."
Vừa kết thúc ván cờ, Lâm Thụy liền tươi cười đi đến, ngồi vào chỗ đối diện với Diệp Cẩn Niên, không hỏi gì đã cầm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/con-dau-danh-mon-nuoi-tu-nho/73477/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.