Lúc Tiếu Văn đánh xe về đến biệt thự nhà họ Thiệu, trời đã tối đen.
Diệp Cẩn Niên đẩy cửa xe, ánh trăng sáng tỏ xuyên thấu qua tầng mây chiếu thẳng xuống, cơn gió đêm mát mẻ thổi vào mặt, làm cô sảng khoái nheo mắt lại.
"Niên Nhạc Nhạc, em còn biết trở lại!"
Một giọng nói non nớt hàm chứa sự tức giận vang lên chất vấn, phá vỡ hoàn toàn khung cảnh ấm áp này, Diệp Cẩn Niên cực kì không muốn mở hai mắt, nhìn về phía tạp âm phát ra. Chỉ thấy tiểu thiếu gia Mục Ân lúc này đang đứng dưới ánh đèn nơi cửa chính, thở phì phò nhìn cô.
"Niên Nhạc Nhạc, tại sao gọi điện em không bắt máy?"
Điện thoại? Diệp Cẩn Niên nghiêng đầu nghĩ lại, oh, hẳn nó vẫn còn đang nằm trong thùng rác ở bệnh viện, trước khi ném đi, cô quên không tắt máy.
"Đần hết biết." Thiệu Mục Ân thấy Diệp Cẩn Niên không nói lời nào, lông mày nhỏ càng nhăn chặt, nhanh chóng đi tới bên cạnh cô, kéo tay cô đi vào trong biệt thự."Đều đang đợi em đó."
Tay thật mát.
Đột nhiên bị bàn tay lạnh cóng của Thiệu Mục Ân cầm, theo bản năng Diệp Cẩn Niên giãy dụa, nhưng trước ánh mắt hung tợn của Thiệu Mục Ân, cuối cùng vẫn thỏa hiệp.
Thôi được, hôm nay tâm trạng cô tốt, không chấp nhặt với trẻ con.
"Rút cuộc, tiểu thư Nhạc Nhạc cũng về rồi," vừa đi được mấy bước, chú Vu cười khanh khách từ bên trong đi ra chào đón, "Nhị thiếu gia cứ khăng khăng đứng ở ngoài cửa chờ cô về, cũng đã mấy tiếng đồng hồ rồi."
"Ai nói
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/con-dau-danh-mon-nuoi-tu-nho/73476/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.