Edit: Thu Lệ
"Được. Ngủ đi." Đỡ cái đầu đã mệt mỏi mà không ngừng chuyển động, Thiệu Tư Hữu giúp Diệp Cẩn Niên điều chỉnh một tư thế ngủ thoải mái, nhẹ dụ dỗ.
"Không được, còn có việc chưa nói xong đấy." Diệp Cẩn Niên lắc đầu, ngước đầu lên nhìn mặt của Thiệu Tư Hữu, "Sau đó anh vẫn chưa nói chừng nào phải đi?"
"Không đi, lần này thật sự không đi nữa." Hôn một cái lên mi mắt đã của Diệp Cẩn Niên, Thiệu Tư Hữu cúi đầu cam kết, bên tai là tiếng gọi nỉ non của Diệp Cẩn Niên.
"Tư hữu... Tư hữu..."
Bốn tháng không gặp, Diệp Cẩn Niên rất muốn ở cùng người đàn ông mệt mỏi này nhiều hơn, nhưng cuối cùng vẫn không chống cự được cả ngày bôn ba cực khổ, lầu bầu tên của anh nặng nề ngủ.
Từ bên ngoài đẩy cửa tiến vào, Ân Dao thấy Diệp Cẩn Niên đã ngủ say, không nhịn được mở miệng, "Tư hữu, chỗ Nam Cung Minh Húc..."
Thiệu Tư Hữu sử dụng ánh mắt ngăn lời nói tiếp theo của Ân Dao lại, cúi đầu nhìn người hô hấp đều đều trong ngực, ngón tay thon dài dịu dàng xuyên qua mái tóc dài qua vai của cô, nụ cười bên môi vẫn không giảm: "Tôi sẽ xử lý, giúp tôi hẹn Nam Cung Minh Húc chiều nay gặp mặt."
*
*
Diệp Cẩn Niên thích ngủ, sáng sớm ăn đơn giản vài miếng rồi lại ngủ, mãi đến buổi trưa mới bị điện thoại của Long Việt đánh thức. Sau khi trở lại thành phố Kỳ Lâm, Diệp Cẩn Niên đã đổi lại số điện thoại di
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/con-dau-danh-mon-nuoi-tu-nho/3191569/chuong-127-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.