Xoạt...
Bóng đen vừa lướt qua bên ngoài cháy bếp.
Kiên giật mình, những ngày qua đã không ít chuyện lạ xảy ra, Kiên không còn sợ hãi như trước đây nữa !
Bóng đen ấy cứ lượn lờ ngoài hiên bếp, Kiên gác đôi đũa trên tay xuống giá bếp rồi nhè nhẹ đi ra ngoài. Nhưng lại không thấy ai, Kiên nhìn quanh rồi khẽ nhíu mày.
Ầm...
Nghe có tiếng động từ nhà trước, Kiên vội chạy ra...
Cảnh tượng trước mắt khiến cho Kiên phải ngỡ ngàng, di ảnh của Liên nằm ngổn ngang dưới đất và vụn vỡ !
Kiên gom lại mảnh vỡ rồi khẽ thở dài, một tia thương xót xuyên thủng tim Kiên. Trước đây là do anh không để tâm đến Liên, giờ mới biết Liên rất quan trọng đối với anh.
Vù...
Bóng đen lại lướt qua mặt Kiên, Kiên vội đuổi theo...đuổi mãi rồi đuổi mãi, cho đến khi bị con sông ngăn lại !
Trước mắt Kiên là một người mặc đồ đen, vải đen che kín mặt, anh khẽ lên tiếng hỏi "là em đúng không Liên ?"
Người đối diện dùng ánh mắt giận dữ nhìn Kiên !
Kiên chợt nhíu mày "ánh mắt quen thuộc này...là của Hà".
'Anh còn dám gọi tên em ?'
Kiên khó hiểu nhìn Hà "em sao vậy, đã xảy ra chuyện gì ?
Không trả lời Kiên, cô quay lưng lại với anh !
Kiên bước đến giữ chặt bả vai Hà, kéo cô quay lại nhìn mình "nói anh nghe, đã xảy ra chuyện gì ?"
Hà khóc sụt sùi như mưa ngâu tháng bảy !
Nhìn Hà trùm kín
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/coi-chet/2650450/chuong-43.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.