Tố Cẩm Trúc khôg thèm đếm xỉa đến trợ lí Minh nữa, cô ta sửa sang lại quần áo cho ngay ngắn, kéo chiếc đầm xuống hở nguyên bầu ngực tròn rồi mới đi vào bên trong, trước nay ả ta vào đây không cần phải gõ cửa hay thông báo với ai cả, cứ thế tự nhiên mà bước vào thôi.
Vừa vào đến trong phòng làm việc của Sở Bắc Thần, Tố Cẩm Trúc đã leo lên người của Bắc Thần mà làm nũng, nhưng mà hắn cũng không thèm đuổi cô ta ra hay làm gì cả, cứ để cho ả muốn làm gì thì làm.
- Bắc Thần, anh nhìn xem mọi người trong tập đoàn này không ai coi em ra gì cả, em đi ngang qua họ mà họ không thèm nhìn em lấy một cái, em gật đầu chào họ mà họ cũng chẳng thèm nói gì luôn.
- Ấm ức cho em rồi bảo bối, em muốn gì anh đền bù cho.
- Em muốn anh đến nhà em ăn cơm với gia đình em cơ, mấy thứ vật chất khác anh cho em quá nhiều rồi, chỉ có yêu cầu nhỏ này thôi mà anh toàn từ chối không à !
- Công việc của anh rất bận, nên anh không tới được, hơn nữa em biết anh thích người phụ nữ biết điều mà đúng không...hửm...
- Dạ nếu anh bận thì thôi ạ, nào anh rảnh thì nói em, em sẽ kêu ba mẹ chuẩn bị thật chu đáo để đón anh nha.
- Ừm. Đây là thẻ em cầm lấy muốn mua sắm gì thì mua, đừng sợ tiếc tiền của anh.
- Dạ vâng cảm ơn anh.
Tố
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-nho-uong-nganh/2808565/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.