Văn phòng làm việc của Sở Bắc Thần lúc này đang có hai người đàn ông ngồi nói chuyện với nhau, nhưng nét mặt biểu cảm của ai cũng rất chi là hơi nhăn nhó và bất ngờ từ lúc ở sân bay đón Phó Duật Thừa về.
- Bắc Thần vậy Tố Cẩm Trúc chỉ là người cậu ảo tưởng rồi nhận nhầm thôi, tính ngang ngược của cô ta có thể nói khác hoàn toàn với Kiều Nhiên Nhiên kia đó, vậy tính ra bạn của tôi sủng nhầm người rồi.
- Nếu như hôm nay không gặp cô gái ngang ngược hồi xưa đó thì tôi mãi sẽ không tìm lại được cái cảm giác rung động như vậy, khi nãy cậu nghe điện thoại của em trai cậu cô ấy đã tông phải tôi, cảm giác rất kích thích, khác xa hoàn toàn so với Tố Cẩm Trúc.
- Thì đương nhiên rồi, cô gái đó mới là người cậu luôn luôn có tiềm thức là cô nhóc năm đó, còn Tố Cẩm Trúc chỉ là người mà cậu vô tình nhận nhầm mà thôi, hai tính cách khác nhau thì sẽ đêm đến cảm giác khác nhau chứ.
- Nhưng con mèo nhỏ đó sao gọi cậu bằng anh mà lại gọi tôi bằng chú, khi nãy còn nhầm tôi là ba của Tố Cẩm Trúc nữa kìa.
- Cái gì, ba của Tố Cẩm Trúc sao...hahaha...cậu già đến vậy rồi à...ôi cô nhóc này có mắt nhìn phết đấy.
- Cậu có tin tôi đá cậu ra khỏi cái tập đoàn này không Duật Thừa.
- Làm gì căng thế, giỡn xíu thôi mà, cô nhóc đó nói cũng đôi phần đúng cậu nhìn tôi xem, tôi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-nho-uong-nganh/2808533/chuong-20.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.