Edit: Ngọc Hân – diễn đàn
Hiện giờ trời rất nóng mà phạt chạy xung quanh sân thể dục, trừng phạt này có chút nặng nề, Thi Vân Hân kêu khổ thấu trời, vẻ mặt Tô Đậu cay đắng, hai người nhìn chằm chằm sắc mặt vững như núi Thái Sơn không thay đổi của Thi Cảng Bác, “Chú hai, không chạy có được không?”
“Chú hai, chú đừng tàn nhẫn thế có được không?”
Tàn nhẫn? Mới phạt chạy có hai vòng kêu tàn nhẫn, những học sinh khác mỗi tiết thể dục chạy ba bốn vòng, vậy giáo viên thể dục được xem là gì?
“Còn nói nữa, bốn vòng!” Thi Cảng Bác chống nạnh, lạnh mặt nói.
“A, đừng bắt nạt người khác vậy chứ.” Lúc Thi Vân Hân kêu gào lôi kéo Tô Đậu chạy về phía sân thể dục, vừa chạy vừa oán trách nói: “Chú hai, quá xấu xa!”
Vẻ mặt Tô Đậu vẫn đau khổ như cũ, chạy một vòng nhỏ mệt đến thở hồng hộc, Thi Vân Hân suy nghĩ khá nhanh nhạy, ánh mắt liếc bóng dáng cao ngất dưới bóng cây, sau đó quanh đầu nói với Tô Đậu: “Mau, giả vờ xỉu đi.”
“Như vậy được không?” Giả vờ té xỉu có thể tránh phạt chạy? Mặc dù Tô Đậu nửa tin nửa ngờ, nhưng vẫn làm theo, vừa lắc người quả nhiên té xuống đất, Thi Vân Hân hoảng hốt kêu lên: “Đậu Đậu, cậu bị sao vậy? Đừng dọa tớ chứ.” Thi Cảng Bác nghe tiếng sãi bước chạy tới ôm lấy Tô Đậu bị xỉu, gấp rút chạy tới phòng y tế, chuyện phạt chạy sân thể dục cũng bị gián đoạn.
Thi Vân Hân đi theo phía sau, đắc ý nghĩ: Phạt đi, đau lòng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-ngot-ngao-cua-tong-giam-doc/555599/chuong-32.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.