Edit: Ngọc Hân – Diễn đãn
Tiếng chuông vang lên, thông báo tiết học cuối cùng cũng kết thúc, giáo viên ra khỏi phòng học, trong lớp nhao nhao, đồng thời rối rít chạy về phía phòng ăn. Thi Vân Hân và bạn thân của mình cũng không ngoại lệ; phòng ăn ồn ào huyên náo tiếng người, bạn chen tôi lấn, mặt trái xoan của Tô Đậu hiện vẻ đau khổ, như vậy muốn cô tranh giành với người ta sao đây? Hơn nữa quầy bán đồ ăn vặt học sinh lớp mười hai chiếm đa số, đàn anh đàn chị đều cao lớn dũng mãnh, cô thì sao? Xinh xắn lanh lợi, một cùi chỏ của người ta cũng hất văng cô ra ngoài.
Thi Vân Hân cũng rất buồn rầu, mắt thấy từng chiếc bánh mặn bị mang đi, trái tim rỉ máu, chậm một chút thì cái bánh cuối cùng cũng chẳng còn. Thi Vân Hân cắn môi dưới, lúc bộ dạng thấy chết không sờn phóng vào đám người, cô bị người ta kéo từ đằng sau, giọng trầm thấp từ trên đầu truyền tới, Tô Đậu thỏa mãn nhìn thức ăn tiện lợi mà Thi Cảng Bác chuẩn bị cho cô.
“Muốn đi đâu vậy hả?”
“Chú hai!” Thi Vân Hân quay người lại, đối diện với ánh mắt bất đắc dĩ của Thi Cảng Bác.
“Á, hộp cơm tiện lợi!”
Một là con gái nuôi, một là cháu gái, Thi Cảng Bác không thiên vị bất cứ ai, đặt hai phần cơm tiện lợi lên tay hai kẻ dở hơi. Sau đó nói: “Đến bên kia sân trường ăn đi.”
“Dạ!”
“Dạ!”
Ba người đi tới góc trường yên tĩnh, phía trước là sân tennis rộng lớn, trong sân lác đác có vào
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-ngot-ngao-cua-tong-giam-doc/555598/chuong-31.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.