Convertor: Vovo
Editor: Hyna Nguyễn
——————————————-
“Y Y sao cháu lại thiện tâm quá vậy cho nên trước đây mới bị một người như vậy khi dễ, nói cho cùng, hai người các cháu mới thật là trai tài gái sắc, so với vị hôn thê trước kia của Việt Trạch – Diệp Oản Oản không biết tốt hơn bao nhiêu lần nữa…” Nói đến đây, Phương Tú Mẫn như chợt cảm thấy không đúng liền vội vàng dừng lại.
Nhưng mà Phương Tú Mẫn dùng giọng nói quá mức chói tai khó nghe, lần này không đợi Diệp Mộ Phàm mở miệng, sắc mặt Lương Uyển Quân đã lạnh xuống, Lương Uyển Quân trước đây chưa từng chịu đựng bất kì lời đồn đãi vô căn cứ nào, nghe được mấy lời nói kia, sau đó nhìn lấy Phương Tú Mẫn nói: “Phương Tú Mẫn, em nói vậy là có ý gì?!”
“Chị à, có ý gì là có ý gì chứ… Em có nói gì đâu!” Phương Tú Mẫn bĩu môi cũng không cho là mình nói có gì không đúng.
“Em mới vừa nói cái gì chị đều nghe được!” Lương Uyển Quân hô hấp có chút khó khăn, bà đã không thể nhịn được nữa rồi, dù sao Diệp Oản Oản cũng là con gái của bà, cho dù có chỗ nào không tốt, nhưng trên đời này làm gì có người mẹ nào có thể dễ dàng tha thứ cho người khác nói con trai cùng con gái mình không phải là người tốt cơ chứ!
Mấy người bên kia nói vợ chồng bọn họ cái gì cũng được, Lương Uyển Quân đều có thể nhịn xuống nhưng duy nhất chỉ chuyện hạ nhục con gái của bà thì
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-ngot-ngao-co-chut-bat-luong/3136061/chuong-330.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.