Convertor: Vovo
Editor: Hyna Nguyễn
——————————————-
“Ai…” Phương Tú Mẫn ra vẻ vui mừng thở dài nói: “Nếu con gái của người nào đó giống như con hiểu chuyện thì tốt rồi… Có thể trời sinh, một vài người đem con gái của mình trở thành bảo bối trân quý mà nuôi dưỡng nhưng lại không có chút tự biết thân phận của mình như thế nào cả.”
Lương Uyển Quân bị mẹ con nhà này châm chọc làm cho hô hấp dồn dập.
“Chị, em cũng biết anh chị sống cũng không dễ dàng gì cả, nhưng mà gia đình em cũng thế thôi, Gia Hào mở công ty những đồng tiền kia kiếm được đều là tiền mồ hôi nước mắt cùng lao động cực nhọc làm ra, nhà chúng em cũng không phải là đại phú đại quý, quả thực không nuôi nổi người rảnh rỗi a!” Phương Tú Mẫn lạnh lùng mở miệng.
Đông đảo tân khách ngồi xung quanh lúc này ánh mắt nhìn chăm chú qua chỗ bàn Diệp gia.
Tuy biết Diệp Thiệu Đình mấy năm nay sa sút nhưng chưa từng nghĩ một nhà ba người này lại vô sỉ như vậy, đem gia sản của người khác thành nhà của mình, ở lại mấy năm, chẳng những không biết cảm ơn thậm chí không có ý muốn rời đi.
Diệp Y Y nhìn tranh chấp đang diễn ra, đáy mắt thoáng qua một nụ cười, nhưng trên mặt là một mảnh ôn hòa, cô chậm rãi mở miệng, giương mắt nhìn về phía Phương Tú Mẫn – người mặt đang không vui cùng Lương Gia Hào – một người mặt bất đắc dĩ nói:
“Cháu thay mặt cậu cùng mợ cả cũng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-ngot-ngao-co-chut-bat-luong/3136059/chuong-331.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.