Edit: Quỳnh
Lưu Ảnh nhìn về phía Thập Nhất cách đó không xa, chợt sãi bước đi lên trước, khóe môi nhếch lên nụ cười lạnh nhạt: “Thập Nhất, cuộc tỷ thí này, biểu hiện tốt một chút, đừng để cho đại gia hỏa thất vọng.”
Nghe tiếng, Thập Nhất nói: “Cũng chỉ sợ, có người hy vọng tôi không giành được vị trí tổng đội trưởng đi!”
“Vậy cũng chưa chắc, tin tưởng Diệp Oản Oản tiểu thư, chắc là hy vọng anh có đột phá. Nghe nói, anh bái Oản Oản tiểu thư làm sư phụ.” khóe mắt Lưu Ảnh liếc qua, hơi lãnh đạm quét qua Diệp Oản Oản trên khán đài.
“Không sai.” Thập Nhất phóng khoáng thừa nhận: “Sư phụ thực lực cực mạnh, đáng tiếc tôi cũng chỉ là từ trên người sư phụ học được một chút da lông, bất quá, những thứ da lông này, dùng để tham gia tỷ thí năm nay cũng đủ rồi.”
“Thực lực cực mạnh ”
Lưu Ảnh khóe miệng hơi hơi giương lên, một tia cười lạnh không dễ dàng phát giác, trong con ngươi hiện ra ý khinh thường.
Đêm đó tại quầy rượu, nếu như không phải là nể mặt của ông chủ, một ngón tay của hắn liền có thể lấy đi tính mạng của người phụ nữ kia.
Nhưng mà, hôm nay, trong miệng của Thập Nhất, lại dùng hai chữ “Cực mạnh” để hình dung Diệp Oản Oản…
“Thập Nhất a…” tay Lưu Ảnh khẽ đặt ở vai trái Thập Nhất, thành khẩn nói: “Muốn tiến bộ, muốn leo lên, ngồi ở vị trí cao hơn, những thứ này cũng không phải là chuyện xấu… Nhưng, vị trí cùng thực lực bản
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-ngot-ngao-co-chut-bat-luong/3135593/chuong-561.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.