Edit: Quỳnh
Từ chỗ ngồi xem thi đấu, Diệp Oản Oản bất ngờ quan sát Thập Nhất, chân mày không khỏi nhíu lên.
Khoảng thời gian này, số lần chung đụng với Thập Nhất cũng không tính là ngắn. Diệp Oản Oản phát hiện được, trong lòng Thập Nhất có tâm sự, trên trán, nếu nhìn kĩ sẽ thấy được anh ta có tia không tự tin.
Diệp Oản Oản đã từng thỉnh thoảng nhắc tới, nhưng Thập Nhất chỉ yên lặng, không nói một lời.
Giờ phút này, bàn tay Thập Nhất siết chặt hai quả đấm, ánh mắt không ngừng lóe lên.
Ngày trước, anh ta đối với vị trí tổng đội trưởng Ám Vệ, mặc dù khát vọng, nhưng cũng không cố chấp.
“Tôi thực sự… Có thể không…?” Thập Nhất siết chặt tay.
Không bao lâu, Tần Nhược Hi chậm rãi tới, Vân Sinh đi theo sau lưng Tần Nhược Hi.
“Nhược Hi tiểu thư, sao cô lại tới đây?” thấy Tần Nhược Hi xuất hiện, Lưu Ảnh tiến lên.
Tần Nhược Hi điềm nhiên cười một tiếng, nói: “Cho các người động viên, cố gắng lên!”
Trong mắt Lưu Ảnh hiện ra một tia cảm kích, nói: “Nhược Hi tiểu thư, năm nay tranh đoạt thi đấu, chắc sẽ không có biến cố gì.”
Nghe vậy, Tần Nhược Hi gật đầu, cùng Vân Sinh giao phó mấy câu liền xoay người đi qua nơi ăn uống.
“Ha ha… Lưu Ảnh đội trưởng, giáo huấn Thập Nhất, cũng không cần phiền đến anh động thủ.” Chờ Tần Nhược Hi rời đi, Vân Sinh cười nhạt về hướng Lưu Ảnh.
Đối với việc này, Lưu Ảnh cũng không muốn nhiều lời.
“Tôi sẽ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-ngot-ngao-co-chut-bat-luong/3135591/chuong-562.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.