Edit: Ý Như
Không đợi Diệp Oản Oản kịp suy nghĩ, Tư Dạ Hàn nói xong những thứ này, lại lấy ra một cái hộp gỗ, sau đó mở ra, bên trong để một chiếc nhẫn. Chiếc nhẫn đầy bụi bẩn, không có gì đặc biệt, nhìn rất cũ kỹ, chạm trổ hoa văn cô nhìn không hiểu. Tư Dạ Hàn nhẹ nhàng vuốt ve chiếc nhẫn, cũng không biết nghĩ điều gì, rất lâu cũng không có mở miệng.
Diệp Oản Oản đứng ở trước bàn đọc sách, không dám lên tiếng cắt đứt anh, cũng không biết anh rốt cuộc muốn làm cái gì. Dù sao kiếp trước anh cũng chưa từng lấy những thứ này ra. Kiếp trước có một lần Tư Dạ Hàn tựa hồ là muốn mang cô tới đây, nhưng khi đó Trầm Mộng Kỳ không biết từ đâu nghe được tin đồn, nói trên lầu này tất cả đều là hình dụng cụ đáng sợ, là nơi Tư Dạ Hàn hành hạ người, thế cho nên cô đặc biệt sợ gác xếp, chưa bao giờ dám lên. Lần đó lúc Tư Dạ Hàn muốn mang cô tới, kết quả có thể tưởng tượng, cô dĩ nhiên là không đi, còn làm ra một trận đại náo, khi đó cô còn tưởng rằng Tư Dạ Hàn là muốn hành hạ cô… Nhưng là, không nghĩ tới trên này vật đáng sợ gì cũng không có. Lần đó, khi Tư Dạ Hàn muốn mang cô lên, cũng đã chuẩn bị cho cô những vật này sao?
Tư Dạ Hàn ngẩng đầu lên, ánh mắt còn tối hơn bóng đen ngoài cửa sổ nhìn cô, “Thế lực sau lưng chiếc nhẫn này, trước mắt em tuyệt đối không cách nào nắm trong tay,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-ngot-ngao-co-chut-bat-luong/3135539/chuong-589.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.