Edit: Như Ý
————————
Tư Dạ Hàn tựa hồ hoàn toàn không nghĩ tới sẽ nghe được câu trả lời như vậy, trên gương mặt lạnh giá tràn đầy vẻ sợ hãi cùng hoảng hốt. Vào giờ phút này, ánh mắt của Tư Dạ Hàn khiến cô không hiểu sao lại có cảm giác quen thuộc từ lâu, trong lồng ngực một trận không chịu khống chế lòng rung động.
Trước khi đại não kịp phản ứng, lời đã ra khỏi miệng, “Em đã đáp ứng chăm sóc anh tốt lên, thì nhất định sẽ làm được! Không phải nói muốn che chở em một đời chu toàn sao? Em muốn anh tự mình che chở em, chứ không phải là dùng những vật chết lạnh băng này.” Diệp Oản Oản nói đến đây, ánh mắt hơi do dự chợt trở nên kiên định…
Cô thừa nhận, kiếp trước đã không thể thoát khỏi anh, nhưng nếu như đã được sống lại một lần nữa, cô sẽ cố gắng bỏ qua hết thảy, lần nữa đối tốt với người bên cạnh, nếu không sống lại đời này còn ý nghĩa gì nữa?
Em chỉ cần anh…Em chỉ muốn anh sống khỏe mạnh… Lời nói của cô khiến cho Tư Dạ Hàn đang từ trong ngọn lửa của Địa ngục trở lại nhân gian, trái tim lạnh giá như được ngâm trong dòng nước ấm áp. “Được.” Anh nhìn đôi mắt sáng ngời như vì sao của cô, phảng phất như đã trải qua một đời, biển sâu nơi đáy mắt lại nổi sóng…. Đêm khuya, hai người tựa sát nhau lẳng lặng ngủ.
Trong căn phòng tĩnh lặng, chiếc điện thoại của Diệp Oản Oản dùng trong công việc đột nhiên vang lên như
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/co-vo-ngot-ngao-co-chut-bat-luong/3135537/chuong-590.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.